Truyện tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên” – Chương 9


Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 9: Tượng giáp công

Hàn Lập hồi tưởng tới đây, trên mặt khẽ lộ ra nét cười.

Hắn và Trương Thiết ở đây hơn nửa năm, nhân bởi tính khí hệt nhau và có hoàn cảnh xuất thân kiểu như nhau, vậy nên rất thiên nhiên, nhị người trở nên thân thiết với nhau một cách rất tự nhiên.

Hàn Lập đàng hoàng duỗi thẳng nhị chân ra, sử dụng tay xoa bóp bàn chân. Ngồi đả tọa lâu như vậy, chân hắn có chút tê rần, huyết mạch cũng không thể lưu thông tốt được.

Xoa bóp một lúc, cảm thấy chân mình đã toàn thể khôi phục lại tri giác, Hàn Lập thế hệ từ từ đứng dậy. Theo thói quen phàm nhân tu tiên 2, hắn đưa tay lên người phủi phủi tro bụi, sau đó đẩy cửa thạch môn đi ra ngoài.

Quay đầu lại nhìn một chút căn phòng luyện công của mình, Hàn Lập trên mặt thoáng hình thành một tia cười mỉm.

Gian phòng này tất cả được dựng nên từ đá hoa cương Bích đào không. Cửa phòng dùng một cục đá màu xanh bự chế thành, người bình thương chớ có nghĩ có thể tiến vào căn phòng này từ bên ngoài, bởi vì nếu không phải cần dùng khai sơn cự phủ ngã vào một thời gian thì đừng có mơ tưởng tiến vào trong.

Loại căn phòng yên tĩnh như vậy để luyện công tại Thất huyền môn chỉ dành cho những người có thân phận, địa vị như môn chủ, trưởng lão, đường chủ dùng nhưng thôi, Bên cạnh đó, ngay cả tới hạch tâm đệ tử Thất xuất xắc đường cũng không thể tùy tiện có được. Loại phòng thạch thất chuyên dụng này được thiết kế dành cho những người tu tập nội công thâm hậu, phòng ngừa tập thể họ trong thao tác luyện công bị ngoại nhân nhiều chuyện, trách bị tẩu hỏa nhập ma. Cũng không biết Mặc đại phu cần dùng lý lẽ gì mà bức được mấy vị trưởng lão đồng ý mang đến một gian luyện công như vậy trên vách núi trong thần thủ cốc.

Gian thạch thất này vừa dứt, Mặc đại phu liền sai khiến đấu la đại lục giao cho Hàn Lập một mình dùng, quyết định này vừa được đưa ra, đã cấp cho Hàn Lập không ít kinh hãi, có chút cảm giác thụ sủng nhược kinh.

Mặc đại phu đối đãi với đồ đệ thật sự là quá giỏi, từ ngày hắn biến thành đồ đệ của lão, Mặc đại phu mỗi ngày đều cấp cho hắn một số loại dược vật bất đồng để phục dụng, trong đó có một số loại nhưng mà Hàn Lập không rõ tên. Tuy hắn không hề nhận thức được tính năng của những loại dược vật này, mà mỗi khi thấy Mặc đại phu đưa hắn phục dụng những loại dược vật này, trên khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng của lão hiện ra một cỗ tiếc nuối thần thái, điều này khiến cho hắn biết rằng những thứ thuốc này cực kì trân quí.

Hiển nhiên loại ngoại lực này rất có chức năng, tốc độ tu luyện của Hàn Lập được đề thăng lên mấy lần. Tại cách đây không lâu, hắn chung cục cũng đã quá quan chiến thắng, luyện thành đệ nhì tầng của bộ khẩu quyết vô danh này.

Tại đúng lúc trùng quan, có mấy kinh mạch sinh ra điểm phá liệt, khiến cho hắn bị một ít nội thương, không nặng cũng không nhẹ. May mà Mặc đại phu y thuật cao minh, với lại chỗ nội thương không mấy nghiêm trọng, chỉ cần cần cù uống thuốc, sau này mới không bị di chứng gì nữa.

Sau khi biết Hàn Lập thụ thương, Nguyên tôn Mặc đại phu biểu đạt khẩn trương còn bự hơn cả hắn. Trong quy trình y trị cho hắn đến ngồi cũng không yên. Cho tới khi nhìn ra vết thương có chuyển biến giỏi, lão thế hệ thở một hơi thật dài.

Loại diễn đạt này của Mặc đại phu, có phần vượt quá tình cảm thầy trò thông thường, làm cho Hàn Lập trong lòng ẩn ước hình thành một vài tia cảm giác bất an. Nếu không phải Hàn gia chỉ có Tam thúc đi ra ngoài, nhưng mà còn nữa người khác nữa, Hàn Lập không chừng sẽ tưởng rằng Mặc đại phu và mình có quan hệ thân thích cũng nên.

Hàn Lập bước ra khỏi thạch thất, xoay người vặn người mấy cái rồi mới lờ lững quay về chỗ ở của bạn. Từ sau khi trở thành đệ tử chính thức, Hàn Lập và Trương Thiết đã trao trả căn phòng khởi đầu hai người ở, sau đó cả hai đều được phân một căn phòng gầy của riêng mình.

Khi đi vào căn phòng của Trương Thiết, Hàn Lập tùy ý liếc mắt khắp phòng.

Quả nhiên bây chừ Trương Thiết không có trong phòng, phỏng chừng đã đến dưới thác nước luyện công rồi.

Sau khi trở thành chính thức đệ tử của Mặc đại phu thế nhưng lão không hề có ý bốn sẽ truyền cho hắn công huân mà vẫn bắt hắn tu luyện bộ khẩu quyết vô danh nọ. Nhưng cũng để cho hắn an tâm, Mặc đại phu truyền hết y bát của lão về y thuật cho Hàn Lập, tịnh không bảo lưu chút gì. Đối với những nghi ngờ về y thuật của Hàn Lập, Mặc đại phu cũng nhất nhất trả lời, làm cho hắn viên mãn mãn ý, Dường như còn cho hắn dễ chịu tới y phòng phát âm sách.

nhưng đối với Trương Thiết, Mặc đại phu theo lời đã nói từ trước, truyền thụ cho hắn một bộ công sức rất thực dụng và lợi hại.

Môn công huân Trương Thiết luyện tập rất kỳ lạ, theo những lời Mặc đại phu nói thì đó là môn công huân rất hiếm chạm chán trên giang đại dương, có tên là “Tượng giáp công”. Môn võ công này theo lão nói thì cực kỳ hiếm gặp, thậm chí có nhiều người còn chưa nghe tới tên nó bao giờ, chứ đừng nói tới có người tu luyện nó.

Bộ võ công này cùng những bộ võ công khác lưu truyền trong giang biển có nhiều điểm bất đồng. Những môn võ công thông thường tu luyện đều là từ dễ mới tới khó, càng luyện tới tầng cao thì càng khó luyện, nhưng phải hao phí quá nhiều sức lực thế hệ có thể tiếp bước được trên con đường tu luyện. Nhưng môn võ công này, phân làm chín tầng, ba tầng đâu rất dễ luyện, cùng những môn công lao phổ thông khác không có gì lạ thường lắm. Khởi đầu đặt tới tầng thứ bốn, thì chợt trở lên cực kỳ gian khổ, nó còn khiến cho người luyện chịu đựng những thống khổ không thể mường tưởng nổi. Có rất nhiều người không thể chịu được sự dày vò, chịu đựng những nổi khổ phi nhân như vậy, liền chấm dứt luyện tập, tu vi thì là cũng ngừng trệ, không thể tiến triển được. Càng không muốn nói tới tầng thứ năm, thứ sáu nỗi thống khổ còn tăng lên gấp bội.

nhưng mà là môn võ công 12 nữ thần này, chỉ sau khi chợt phá tầng thứ sáu thì còn đường tiếp theo cực kì thoải mái, suôn sẻ. Chỉ là mỗi tháng vẫn còn một vài ngày chịu đựng những khổ sở sống đi chết lại nhưng thôi.

mà chuyện này khiến cho những người muốn tu luyện môn công lao này phải dừng bước. Và đó cũng chính là nguyên nhân cơ bản khiến môn lao động này gần như thất truyền.

Một công sức này đúng là rất kỳ lạ, đạt tới cao tầng thì uy lực thực sự kinh nhân. Nghe nói, luyện tới tầng thứ chín, người luyện môn công phu này tương đương mặc bảo giáp, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất cận chứ đừng nói tới chưởng kình giỏi quyền kình có thể đả thương được hắn.

Càng để làm người ta nóng mắt chính là, sau khi luyện môn công trạng này, người phổ biến sẽ thư thả có được sức lực khỏe như voi, luyện tới những tầng sau thì sức lực càng bự, có thể bắt sống tàn nhẫn lang, xé xác hổ báo, lợi hại vô bỉ.

Môn võ công này đúng là làm người ta vừa sợ vừa thích, trừ ra vị cao nhân đã sáng tạo lên bộ công pháp này, cho đến nay không có người nào luyện bộ võ công này lên đến tầng thứ chín. Truyền thuyết nói rằng vị cao nhân đó bẩm sinh đã không được cho là cảm giác khổ cực, nhưng mà có thể sinh phát hành một bộ biến thái võ công như vậy, vậy nên đã đem bộ võ công này phát huy đến tận cùng uy lực của nó.

Mặc đại phu thuở đầu dù rằng định nói cho Trương Thiết biết lợi hại của bộ võ công này, nhưng mà Trương Thiết đối với những điểm lợi, hại tới thân thể cũng không coi vào đâu, chỉ là khi nghe đến chỗ lợi hại của “Tượng giáp công” liền không vì dự đáp ứng tu luyện. Nhưng bộ võ công này cũng rất nói riêng với hắn, chỉ sau hai tháng ngắn ngủi, hắn đã luyện tầng thứ nhất đạt tới đỉnh phong.

Trương Thiết thời gian gần đây, bởi vì để đột nhiên phá bình cảnh tầng thứ nhất “Tượng giáp công” đã theo lời đề nghị của Mặc đại phu, chiều nào cũng vậy, hắn đều ngồi tại chân thác nước cao mấy chục thước, chịu đựng sự trùng kích của thác nước nhằm tăng cường hiệu quả luyện công.

Theo những lời Trương Thiết nói, qui định này rước lại cho hắn hiệu quả rất phệ, hắn hiện giờ cách đệ hai tầng một chút mà thôi, chỉ cần tăng thêm tốc độ tu luyện thì sẽ có thể đột nhiên phá được bình cảnh.

Đọc full truyện phàm nhân tu tiên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>