Truyện tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên” – Chương 8


Phàm Nhân Tu Tiên – Chương 8: Nhập môn đệ tử – Vong Ngữ

Thông qua nửa năm điên loạn tu luyện, rốt cuộc Hàn Lập cũng đứng trước mặt Mặc đại phu mừng đón trắc thí.

Trương Thiết tay chân có chút thất thố nhìn Hàn Lập, điều này cũng không tồn tại gì quái dị, Hàn Lập từ hắn mà biết đc trong quãng nửa năm tu tập bộ khẩu quyết không tên tuổi này, Trương Thiết không đạt được tác dụng như mong đợi.

Hàn Lập biết rằng đấu la đại lục Trương Thiết bỏ sức tu luyện đối với bộ khẩu quyết con số không này tuyệt đối hoàn hảo không kém hắn, có khi còn điên cuồng hơn cả Hàn Lập. Chính là bên trên phương diên siêng năng luyện tập này, Trương Thiết nói cách khác là rất chi là tập kết công sức của con người & trí lực.

Nhưng điểm kỳ quái ở đấy là, bộ khẩu quyết không tên tuổi này đối với Trương Thiết hầu hết không sinh ra bất kỳ một tí ti phản ứng nào cả, vô luận hắn miệt mài khổ tu đến đâu cũng không sinh ra một điểm tác dụng. Xem ra, bộ khẩu quyết này cùng hắn không có duyên phận.

tư tưởng Hàn Lập cũng đều có chút bất an, cũng không biết nguyên cớ do đâu. Hắn biết rằng, Trương Thiết tám đến chín phần là không qua nổi kỳ khảo hạch lần này, mà đối với mình bên trên phương diện tu luyện, cũng không đảm bảo hơn hắn là bao nhiêu.

Chính mình đã liều mạng tu luyện phàm nhân tu tiên 2 vậy mà công dụng cũng chỉ để cho luồng năng lực kỳ quái trong nội thể gia tăng một chút điểm. Nếu mà nói luồng năng lực trước đây có size tầm sợi tóc, thì hiện thời cũng chỉ to lên một chút, như sợi chỉ mà thôi. Với thành quả như vậy, rất có thể vượt qua trắc thí của Mặc đại phu hay là không, hắn cũng không nắm chắc. Do vậy, Hàn Lập không thoát khỏi tâm trạng căng thẳng, trái tim nhảy nhót loạn lên trong lồng ngực, cảm nhận thấy rất chi là bất an.

“Tất cả đều chuẩn bị tốt chứ? Đem thành quả tu hành của hai ngươi triển hiện cho ta xem nào.” Mặc đại phu nheo nheo hai mắt, ngồi tại thái sư ỷ ghẻ lạnh quan sát hai người.

“Đã sẵn sàng xuất sắc rồi.” Hai người Hàn Lập đồng ý nói.

Mặc đại phu từ từ ngồi thẳng dậy bên trên ghế, bỏ cuốn sách mà từ trước đến giờ lão không dời một bước xuống bàn.

“Đưa tay ra đây.”

“Vận công cho ta xem nào.”

Mặc đại phu một tay bắt lấy mạch môn trên tay phải của Trương Thiết, một tay áp vào đan điền của hắn.

Nguyên tôn qua một thời hạn uống một chén trà lão mới thu hai tay về, mặt không biểu tình bình chọn Trương Thiết một lúc.

Trương Thiết đỏ hết cả mặt lên, hai tay bối rối nắm lấy nhau sau lưng, cúi gằm đầu xuống, không có gan nhìn Mặc đại phu. Hắn biết rằng Mặc đại phu đã phát giác hắn không tồn tại một chút nào luyện thành bộ khẩu quyết này. Chắc rằng tiếp đây Mặc lão sẽ không tồn tại thoải mái và dễ chịu nhìn mình rồi.

“Tới phiên ngươi.”

Làm người khác phải kinh ngạc, Mặc đại phu không có một chút bộc lộ trách mắng Trương Thiết, có chăng là trong mắt chỉ lộ ra một tia thuyệt vọng thần sắc. Lão chuyển mắt, nhìn tới Hàn Lập.

Mặc đại phu y theo như cũ, bắt lấy mạch môn trên tay phải Hàn Lập.

“Lạnh thật a, lạnh như băng vậy, không một chút điểm giống tay người sống vậy.” Hàn Lập trong tim có chút khiếp sợ.

Da tay Mặc đại phu có chút khô lão, nhăn nheo, khi nắm lấy tay Hàn Lập thì làm hắn có điểm cực khổ, đây là lần đầu tiên hắn bị Mặc đại phu bắt lấy tay.

có lẽ rằng 12 nữ thần do bị từ bên ngoài kích thích, luồng năng lượng trong khung người không chờ Hàn Lập tinh chỉnh mà đã tự quản lý rồi, thuận theo kỳ kinh bát mạch, thông qua những huyệt đạo bên trên body, từ đan điền đến bách hội, lại quay lại tứ chi, chóng vánh quản lý và vận hành hết vòng đầu tiên rồi sau đó quay trở lại đan điền. Luồng năng lượng này vừa quản lý và vận hành, nơi đau đơn ở bàn tay thoải mái và tự nhiên biến mất, như là chưa hề xuất hiện qua.

“Di!” Mặc đại phu không kiềm đc xúc động phát ra âm thanh, xem ra là đã bắt gặp đc cỗ năng lực kỳ lạ trong nội thể Hàn Lập.

“Nhanh, nhanh quản lý khẩu quyết thêm một đợt nữa.” Mặc đại phu cho dù rất kiềm chế, trên bề mặt không biểu thị một chút cảm xúc nào, mặc dù thế trong góc nhìn lão xuất hiện một tia cuồng nhiệt thần sắc, khiến cho Hàn Lập có chút bỡ ngỡ.

“Từ từ thôi, để ta cẩn trọng quan sát xem.” Mặc đại phu cuống quýt sửa lại, ngữ khí ghẻ lạnh thông thường đã đc thay thế sửa chữa bằng ngữ khí có phần cuống quýt, tay kia đồng thời cũng đặt trên đan điền của Hàn Lập.

Hàn Lập cảm giác song thủ Mặc đại phu có điểm run rẩy, xem ra tâm lý lão rất chi là kích động, liền y theo lời lão vận hành luồng năng lực kia thêm một chu thiên nữa.

“Không sai! Không sai! Đúng là loại xúc cảm này, đúng là thứ ta muốn rồi. Không thể sai. Bền vững không sai! Hahaha… “

Mặc đại phu sau khoản thời gian thông qua một hồi kiểm tra tỉ mỉ chẳng thể nào kìm được cười lớn mấy tiếng, hai tay nắm chặt lấy bả vai Hàn Lập, hai mắt vốn luôn khép hờ cũng đã mở to ra, khẩn khẩn nhìn Hàn Lập, hệt như là vừa bắt gặp ra kỳ trân dị bảo hi hãn trong thế gian. Trong góc nhìn lão còn toát ra vài tia cuồng loạn.

Bên tai Hàn Lập không kết thúc truyền đến tiếng cười của Mặc đại phu, cảm thấy hai vai bị nắm có điểm đau đau. Giờ nhìn lại thần sắc có phần cuồng loạn của Mặc lão, trong tâm hắn không nhịn khỏi có chút bất an.

“Tốt, rất chất lượng.” Mặc đại phu nhìn biểu tình của Hàn Lập, xem ra có chút lo sợ, lão mới tinh thần được tự mình có chút thất thố, lập tức xong cười to.

“Sau này cũng phải giống hệt như bây chừ, phải liên tục cố gắng. Kể từ từ bây giờ, ngươi chính thức trở thành thân truyền đệ tử của ta.” Lão phóng khai tuy vậy thủ, rồi vỗ vỗ lên đầu Hàn Lập cổ vũ.

Mặc đại phu khuôn mặt đã khôi phục lại dáng vóc tinh thần biến thường ngày, tựa hồ như hết thảy các cử động thái quá vừa mới rồi chưa hề xảy ra, chỉ là trong góc nhìn của lão, vẫn ẩn ẩn hưng phấn không sao che dấu được.

“Về phần ngươi… ” Mặc đại phu sau cùng đưa ánh mắt lại Trương Thiết.

Trương Thiết sớm vì sự việc mới phát sinh mà trở lên phát ngốc, thấy Mặc đại phu chuyển hướng kể tới mình, lúc này mới tỉnh táo trở lại.

Nghĩ đến hiện thực không vượt quá kỳ khảo hạch, có khả năng sẽ bị đuổi xuống núi, Trương Thiết nhìn về hướng Mặc đại phu, không nhịn được mà có mặt thần sắc cầu khẩn.

“Ngươi tư chất không được a, thời gian dài như vậy, mà một điểm thành quả cũng không tồn tại, muốn làm đệ tử của ta thật có chút miễn cưỡng rồi.” Mặc đại phu không chấm dứt lắc lắc cái đầu.

tư tưởng Trương Thiết, cũng theo cái khước từ của lão mà trầm xuống.

Nghe Mặc đại phu nói, cả hai người đều nghe ra ý tứ không muốn nhận Trương Thiết của lão.

Đột nhiên phong lưu thánh vương Mặc đại phu tựa hồ vừa nghĩ ra chuyện gì đó, bỗng lộ ra góc nhìn kỳ quái nhìn về phía Trương Thiết.

“Nhưng là vừa rồi ta check căn cốt của ngươi, có một loại tâm pháp Ngoài ra khá tương thích với ngươi, chưa biết ngươi có nguyện ý học hay không?” Mặc đại phu đột nhiên nói, dĩ nhiên lòi ra ý tứ cho Trương Thiết quá quan.

Trương Thiết vừa nghe, không thể có ý tứ không đồng ý, liền lập tức cung ứng tại chỗ.

“Tốt, chất lượng cao. Hai ngươi đi đi, ngày mai ta sẽ bước đầu truyền cho các ngươi tâm pháp mới.” hoàn toàn có thể thấy tâm tình của Mặc đại phu hiện thời rất chất lượng, mỗi câu thốt ra đều phải có “Tốt, rất chất lượng.” kèm theo.

Hàn Lập, Trương Thiết hai người liếc ánh mắt đối thủ, đều xúc cảm được hôm nay quá quan có phần đỏ may mắn, đúng là phong hồi lộ chuyển. Mà hai người đều quá quan, điều này làm cả hai đều thấy sung sướng.

Đọc full truyện phàm nhân tu tiên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>