Thiếu niên bên trên ghế dựa sẽ sớm không thấy bóng vía, chỉ còn một tuổi teen anh tuấn vẫn cầm 1 khối màu trắng kiểu như đá nhưng ko phải đá, cười tủm tỉm ngồi tại chỗ đấy.

Giới thiệu truyện Mộng đại lục hệ liệt chi tứ

Tác giả: Tô Du Bính
Thể loại: đam mỹ sủng

Trích đoạn truyện Mộng đại lục hệ liệt chi tư

Thời tiết trong xanh.

ánh sáng ấm áp chiếu vào từng viên đá vụn trải dài trên con đường nhỏ. Nhì bên đường hoa cải nở rộ, đã từng ngọn xanh rờn nâng đỡ gần như đóa hoa quà rực, cảnh quan bát ngát làm bằng chói mắt các bạn.

một chiếc xe ngựa tư bánh từ đoạn đường gầy phía tây gấp gáp chạy về cuối hướng mặt trời mọc. Nơi đó là điền trang của gia tộc Grantham phong phú nhiều người biết đến gần xa, bên trên cửa săng xe khắc hình 1 con trâu vẫn gầm thét, đây chính là gia huy của gia tộc.

tương phản với quang cảnh của dòng tộc Grantham, trong xe ngựa, phu nhân Grantham đang cực kỳ sầu não. Nhiều ngày bôn tam khắp nơi ko tạo thành hiệu quả gì, lại nhớ đến tin tức hôn sự thất bại của phụ nữ sẽ khá nhanh truyền khắp hang cộng ngõ hẻm tại quê nhà. Thà rằng túng thiếu nặng nhọc còn hơn bị người trong gia đình rước chuyện này khiến trò cười sau bữa ăn, bà giận dữ sầu lo, tưởng như vừa mới chết đi cả trăm lần. Nhưng mà càng sẽ cho nhà bạn ta khó tính đựng nổi là nửa đời sau của bà sở hữu con gái mình có thể đang còn khốn khó hơn mấy người trong gia đình nghèo kia.

>>> Coi thêm truyện tranh ngôn tình xuyên không

chỉ với hoàn toàn có thể chuyển phiên chuyển chuyện này, bà nguyện cần đến mười năm tuổi thọ tấn công đổi.

trong lòng bà nguyện cầu vậy đó.

bất thần, xe ngựa vốn vẫn hành binh thần tốc thẳng tới thành quả lại ngừng ngay tại cổng chính.

“Có chuyện gì vậy? Mark! Đến ngươi cũng bị số mệnh mua chuộc đến đùa giỡn ta sao?” Bà tức giận kéo cửa sổ xe.

ngoại trừ cánh cửa sắt sơn trắng sẽ thủ hộ trang viên gần trăm năm, một bạn teen e lệ đứng thẳng, áo khóa ngoài xanh ngọc giặt đến mất màu ngượng ngùng cất lấp mẫu áo sơmi trắng còn giản dị hơn. Nhìn vẻ biểu hiện của bà, nét mặt hắn càng thêm lo lắng, bộ dạng tùy thời đều chung thể ngất đi.

Bà để mắt tới thuyết trình hồi lâu, sau cuối cũng lấy hắn trùng hợp mang khuôn mặt trong trí tưởng, xem ra gương mặt thật thà tạo cho cu li nhân Grantham căm ghét cả nửa đời gia đình bạn kia lúc này tương tự như ánh bình minh soi sáng lên sinh phong thủy của bà.

“Phu nhân, là thiếu gia Kerry!” thành viên gia đình tấn công xe khích động kêu to.

“Ta thấy rồi quan sát thấy rồi.” Bà cũng kích động khác thường, đề cập năng lung tung hẳn. Bà xách váy bước xuống xe ngựa, chạy tới trước mặt hắn như thanh nữ đang ôm nỗi nhớ nhung mãnh liệt. “Trời ơi! Kerry, con trở về rồi! Trở về rồi sao! Thật tốt quá, bái tạ thần linh!”

bạn trẻ lo sợ nhìn bà, tổng số toàn chưa biết phản ứng ra làm sao sở hữu quan tâm lạ lẫm này.

“Sao lại đứng sinh hoạt ngoài? Đấy là nhà của con, điền trang của con. Con đó là người sở hữu, con tất cả làm chủ nơi này, đáng lẽ đề xuất ngông nghênh nhưng vào cửa chứ!” Bà kéo tay hắn, bắt gặp hắn đã ngoan ngoãn thuận theo như không lệ, trong lòng vui sướng, miệng đề cập càng càng nhiều lưu loát, “Thời gian con ko dưới đây, ta sở hữu Audrey không bao giờ không nhớ tới con. Bạn một ngày dài những lo sợ, nguyện cầu cho con, nhìn con khỏe khoắn hoàn hảo đứng sinh hoạt đấy là biết mình cầu nguyện có tác dụng rồi.”

Bà thân thương kéo hắn vào trong, tổng thể chả biết người bị kéo hãi kinh tới sắp nghẹt thở.

bên trên đường chợt phát ra tiếng bánh xe ma sát.

Bà để ý thấy tay còn lại của hắn sẽ kéo một cái rương gỗ có bánh xe đc chế tác khôn xiết cẩu thả. Như tầm thường so với cu li nhân Grantham nhưng nói, lấy nó đi làm việc củi đốt còn xấu hổ sặc. “Đây là tư trang của con hả?” Bà nhẹ nhàng hỏi.

bạn teen ngượng ngùng đồng ý.

Bà vui vẻ nói: “Xem ra con sinh hoạt ở ngoài kiếm được rất nhiều. Tốt quá rồi, huyết thống and kinh nghiệm của con, chi tiết sự ủng hộ của ta, không người nào có nhân cách thừa kế trang viên hơn con.”

bạn teen ngạc nhiên nói: “Thừa kế trang viên? Cha…… cha cũng nghĩ vậy đó sao?”

nhan sắc mặt cu li nhân Grantham âm trầm xuống, lấp lửng nói: “Dùng xong xuôi ăn tối hẵng kể tiếp chuyện này. Nhà bạn ước ao thảo luận kĩ một tẹo, mấy thời nay vì con nhưng mà ta đau đầu ko thôi, may là trả giá có hồi báo, rốt cục chịu chứa đc tới khi con trở về. Ta vốn vẫn vô vọng rồi.” Bà nửa thật nửa giả nghẹn ngào.
Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>