Một hợp đồng năm triệu, cô liền sinh con thuê. Anh là tổng người có quyền lực cao công ty lớn chiêu tập Thị cao cao tại thượng, hô mưa hotline gió trên thương trường.

Ra mắt truyện cô vợ trăm triệu của tổng giám đốc

Tác giả: Hoa Dung Nguyệt Hạ
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện cô vợ trăm triệu của tổng giám đốc

ở trong phòng ngủ của 1 trại mồ côi, một teen girls chín tuổi một người nhà chống chọi với có góc nhìn nghi ngờ của chúng ta, ánh mắt hiện lên một vòng đỏ. Cô duy nhất đôi mắt mập mọng nước long lanh, linh động đáng yêu, tuy thế cả người bị mất cân bằng bồi bổ, chú ý bao gồm chút nhỏ gò!.

Thấy gia đình bạn ai ai cũng lấy một các loại ánh nhìn khinh miệt, khinh bỉ mà lại dò xét cô, cô ủy tắt hơi nghẹn ngào:

“Ngọc bội đó vốn là của bản thân mình, vốn đó chính là của mình!… Người nhà, bạn chẳng hề ăn trộm! Sẽ là mẹ giữ lại mang đến mình!”

“Vậy ý của cậu, là chúng tôi trộm đồ của cậu nên không?!”Đối diện cô, là một thanh nữ tuổi xấp xỉ với cô. Cô nghiêng đầu một chút, hững hờ trợn ánh mắt cô ta một chiếc, quay lại mỉm cười khẩy một mẫu.

So sánh với cô, bạn gái này tướng mạo vui vẻ, vẻ mặt cao ngạo, dường như một tiểu công chúa cao cao tại thượng vắt, tất cả cả ngàn người vị cô mà sủng ái.

Cô ta vừa dứt lời, Anh chị em khác đứng cạnh cô ta nhanh chóng báo cáo bảo đảm.

“Cậu sáng tỏ vẫn nói dối! Đang gạt người! Nhu nhi có tác dụng sao biết đồ của cậu!?”

>> Coi thêm Truyện ngôn tình ngược

“Đúng nha đúng nha! Làm cho sao gồm thể? Nhu nhi sao lại là ăn trộm được chứ! Biệt lập là cô trộm đồ của mình ấy!”

đối mặt với bao gồm cả lời chỉ thiết yếu và đánh giá của chúng ta, cô gồm trăm miệng cũng cần yếu bào chữa, trong lòng cực kỳ ủy mệnh chung, thương trung ương vuốt mắt khóc rống lên.

“Thật sự là ngọc bội của mình… Ô ô, trả lại mang lại mình!”

Nhu nhi đắc chí bắt buộc liếc côt cái, xoay người thân đối với gia đình bạn nói: “Các gia đình bạn thấy rõ rồi chứ, Tiểu Thơ là trộm cắp, sau này thành viên gia đình cần tránh mua chơi cộng cậu ta nữa! Ẳn trộm, bần xa!”

Mấy các bạn người trong gia đình nhỏ dại cực nhọc gật đầu: “Ừm, ừm! Chúng các bạn đều nghe công chúa Nhu nhi, sau này chưa đùa mang cô ta nữa, cô ta là nạp năng lượng trộm!”

“Cô ta là móc túi, Tiểu Thi là đứa trẻ xấu! Trộm đồ của Nhu Nhi!”

bầy nhỏ tuổi mỉm cười ầm lên tản đi, chỉ còn lại cô gái chơ vơ căn cứ vào tường, ánh nhìn mọng nước nhìn bóng lưng Các bạn rời đi, bí mật cố chặt hai quả đấm.

*

bên ngoài cửa buồng buôn bán của viện trưởng, một mình phái mạnh uy nghiêm mặc trang phục.

quan sát ngoại hình cũng từng quanh đó 50, tần sắc nghiêm túc ngồi trên ghế sa lon, thoạt thấy tinh thần chất lượng tốt, toàn bộ cơ thể phảng phất khí hóa học tôn quý, giữa hai lông mày giãn ra chăm sóc thần.

mặc dầu tuổi đã tăng cao, bên mũi hơi dường như già nua, nhưng quan sát ngũ quan anh tuấn bức nhà bạn như này có nỗ lực tưởng tượng lúc còn trẻ ấm no ráng nào!

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Viện trưởng chọn tới một xấp tài liệu, ở trước mặt ông chậm trễ cho thấy, kính cẩn đưa tới: “Ông chiêu mộ, ở giai đoạn này là tất cả những bé bỏng gái vừa new nhập trai từ năm ngoái, tài liệu những ở trong đây, mời ông xem qua một chút!”

Ông lão gửi tay lật xem mấy tờ, nhìn mấy lần, hơi vặn mi, người phụ tá kề bên cẩn thận xem sắc mặt ông, ngẩng đầu lên trò chuyện với viện trưởng: “Đứa bé bỏng kia áng chừng tám chín tuổi, xin hỏi, mọi bé bỏng gái nhập viện năm ngoái, tất cả mấy đứa trẻ thích hợp mang mẫu tuổi này?”

Viện trưởng hồi tưởng một ít, vội nói, “Xin ngóng chút ít.”

Ông lão tròng mắt quét qua một loại, tầm mắt dừng bên trên một Hình ảnh gia đình treo bên trên kệ, tự nhiên gửi tay ra, đầu ngón tay gật một loại, “Cho ta chạm chán phụ nữ này chút ít.”

Viện trưởng ngẩn ra, ngay sau ấy gật đầu: ” Được, chúng tôi mau chóng bảo phái nữ đó mang lại gập ngài!”

Bà hotline một cuộc điện thoại, chưa lâu sau ấy duy nhất gia đình khác dẫn một nhỏ bé gái lấn sân vào..

Nhu Nhii khéo léo đứng ở trước bên ông nạm, hai tay chắp ở sau lưng, ngực giơ cao, tươi mỉm cười nói: “Ông nội! Kính chào ông, con là Nhu Nhi.”

Ông lão mặt không thay đổi nhìn chăm bẳm cô, tầm mắt cẩn trọng quan sát khuôn mặt, tròng mắt lờ lững nheo lại, ánh mắt thâm thúy phiền muộn.

Nhu Nhi tất cả chút hiếu kỳ vặn vẹo mi, luôn cảm thấy gia đình ông này nhìn thật là thâm thúy, tựa đại dương bị góc nhìn dò xét kia dọa đến sợ hãi, kìm lòng không được lui về sau hai Bước, lại thấy ông lão vọt tay tới vẫy vẫy..

“Tới đây, để mang đến ông nội xem nhỏ thật kỹ!”

“… Vâng.” Nhu Nhi ngần ngừ tiến lên hai Cách, ông lão nhẹ nhàng cầm lấy bẫy vai cô, cảnh giác chú ý, cho dù tuổi tác ưng ý, cơ mà vẫn cảm thấy mi mắt hay ngũ quan chưa giống các bạn ấy đến lắm.

Tầm mắt ông chậm trễ hướng xuống, rơi vào bên trên miếng ngọc bội treo ngang hông nàng. Ông lão sờ sờ miếng ngọc bộ ấy, trầm giọng hỏi: “Ngọc bội này…”

Nhu Nhi ngẩn ngơ, mặc nhiên cười cợt một tiếng nói: “Ngọc bội này là người mẹ đến nhỏ.”

Ông lão góc nhìn hơi chăm chú, phụ tá thấy nắm, từ trong túi công báo lấy ra một miếng ngọc bội khác, gửi tới.

Hai miếng ngọc bội cấy lại, quả thực vừa khít.

Ông già tay hơi run chút ít đứng lên. Phụ tá thấy cầm cố, đi tới cùng viện trưởng thấp giọng nói mấy câu, lại từ trong cặp vớt ra một tờ bỏ ra phiếu béo tốt đưa tới tay viện trưởng, viện trưởng cười nhận lấy.

cửa viện mồi côi, đỗ lại một cái xe black color cao cấp.

cô gái vẻ bên tịch mịch vịn lên thành xe, hai mắt vô thần nhìn hình họa Nhu Nhi đi theo sau đám vệ sĩ, ngồi lên loại Bentley cách đây không xa.

Trong chớp mắt khi cửa ngõ xe đóng lại, Nhu Nhi ánh mắt hững hờ chú ý lại phía viện trẻ mồ côi, trong lúc lơ đảng, hai đôi mắt va chạp bên trên không trung, Nhu Nhi quỷ quyệt mỉm cười một tiếng, cửa ngõ xe chậm rì rì đóng lại, từ từ rời đi.

đời sống của hai nhỏ nhắn gái, từ ấy nhưng mà thay đổi
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>