Review truyện Viễn Khê


Viến Khê là câu truyện đam mỹ có chút ngược, nói về cuộc tình tay 3 giữ Cố Khê , Triển Tô Nam, Kiều Thiệu Bắc, theo dõi truyện ngay thôi

reviews truyện đam mỹ Viễn Khê

Tác giả: Neleta
Thể loại: Đam mỹ sinh tử văn, 3p, hơi ngược

Trích đoạn truyện viễn khê

Nếu thời hạn hoàn toàn có thể đảo ngược, cậu sẽ lựa chọn quay về mùa hè năm 15 tuổi. Như vậy, cậu sẽ không điền vào phiếu “tình nguyện viên” của trường để rồi…cậu sẽ không còn chạm mặt hai người sẽ khiến chuyển đổi cả cuộc đời cậu. Nếu thời hạn có thể quay về, nếu…nếu…

đáng tiếc là, trên thế giới không có rất nhiều chữ “nếu” như vậy….

Tại một con đường hầm nhỏ, nơi những người bán hàng rong tụ tập lại, chiều nào tầm này, mọi cá nhân đều tới ghé qua, nhất là Anh chị gái rất thích dừng chân tại nơi đây nghỉ ngơi, lựa chọn một ít đồ vật này nọ vừa rẻ và lại mê hoặc. Đó là một thành phố bé xíu ở phương bắc, một nơi không ai để ý tới. Không có các tòa nhà cao chót vót, nơi đây chỉ có các con đường nhỏ xinh cùng những quán hàng vỉa hè, khiến cho vẻ đẹp bình dị cho thành phố. (Ta đọc qt không hiểu biết nhiều nên ta chém bừa:”>)

Trong con phố toàn hàng bán vỉa hè như thế này, phần lớn đều là những người bán dài lâu, thậm chí có những người bày hàng suốt ngày đêm. Cho nên rất khó kiếm được một chỗ bán sản phẩm nhỏ tuổi sau đây. Bất quá cũng có ngoại lệ…may mắn nếu người bán hàng cũ có Lý Do không tới được thì chỗ trống bày hàng đó sẽ chóng vánh bị người khác tiếp quản. Tất cả mỗi người đều vì kiếm miếng ăn nên cũng không có ai gây khó dễ dễ ai, mỗi cá nhân thỉnh thoảng cũng giúp sức che chở lẫn nhau để có một cuốc sống tốt hơn.

Đọc thêm truyện ngôn tình sắc

Ở đây già trẻ, trai gái bán hàng đều phải sở hữu nhưng có 1 cô nàng làm cho mỗi người đều phải chăm chú. Cô bé này đúng hơn ba tháng trước thì tới, vừa đẹp có một người bán hàng phải về quê, nàng đã bày một sạp hàng ngay trên khoảng trống chưa tới một thước này.

(một thước: 1/3 mét = 33,3333 cm)

cũng chính vì ngày lạnh, nàng luôn quàng khăn cổ bao bọc kín mít, không dừng lại ở đó lại còn đội mũ cùng với một mái tóc dài nên thông thường mỗi cá nhân chỉ hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ mỗi ánh nhìn. Cho mặc dù cho là lúc ăn cơm nàng cũng cúi đầu thật thấp, dùng tóc che khuất dung mạo, tựa hồ không thích người khác nhìn thấy bộ dạng của chính mình. Cho nên nàng sắp tới được một tháng, mọi người mới biết được hóa ra nàng có một vẻ ngoài rất xinh đẹp. Cô bé này mỗi ngày bày bán hoa làm bằng tay thủ công cùng một ít trang sức quý, vật phẩm nho nhỏ tuổi giành riêng cho nữ hài tử… Cũng sau một tháng khi nàng tới, mọi cá nhân mới biết đc nàng đang có bầu. Chớp mắt, bụng nàng càng lúc càng lớn, tựa hồ cũng đang tới lúc sinh.

cô bé này mỗi ngày tới nhanh nhất có thể, trở về cũng là trễ nhất, nhưng không ai nhìn thấy qua ông chồng của nàng. Nàng không thích rỉ tai, cũng rất ít khi tán gẫu cùng mấy người bán hàng bao quanh. Bất quá nàng cũng không phải người đối với ai ai cũng thờ ơ, ở chung lâu ngày, mỗi người quanh đấy cũng biết nàng quen sống hướng nội. Ít nhất thời điểm bọn họ đi nhà dọn dẹp và sắp xếp, nàng luôn giúp họ trông coi sạp hàng. Mỗi cá nhân chỉ biết là nàng kêu Tiểu Khê, chúng ta là gì hay từ đâu sắp tới đây, chồng ở chỗ nào thì không có ai biết. Lâu dần, mọi cá nhân cũng hiểu đc, nhìn cô bé này đi sớm về muộn như vậy, vất vả kiếm tiền, nghĩ cũng biết nàng không có ck.

Đọc thêm thể loại Truyện xuyên không hay tại đây

sắp tới lễ mừng năm mới, ngày càng lạnh, cuối năm đều là thời điểm mỗi người được phát tiền thưởng, cũng là thời điểm những người buôn bán nhỏ dại làm ăn cũng khấm khá hơn. Cô gái kia làm hoa giấy rất đẹp, lễ mừng năm mới tậu về vừa lúc phù hợp với không gian. Cũng thế cho nên, mấy ngày nay sinh ý tìm được cũng kha khá. Ngày rất lạnh, ngón tay của nàng cũng chính vì làm hoa giấy nên không hề mang bao tay nên đều ướp đông lạnh đến nỗi nứt da. Nhưng một chút đều không có ảnh hưởng tới việc nàng làm được các bông hoa giấy thật tinh xảo. Mỗi lần chiếm được tiền, trong ánh mắt nàng đều ánh lên sự vui sướng thản nhiên. Cũng cũng chính vì đang mang thai, cho nên gần như không có người sử dụng nào cò kè mặc cả, huống chi Chi phí nàng đặt ra vô cùng hợp lý.

Bầu trời tối đen, trong đường hầm người qua lại càng ngày càng thưa thớt. Ngày ướp lạnh buốt, người nào cũng đều muốn sớm một chút về nhà ấm áp. Đại thẩm bán bao bọc di động đang cọ xát tay đang đông cứng, lấy bình giữ nhiệt ra đổ canh vào một trong những chén bé dại định bụng uống lót dạ. Liếc mắt một chiếc nhìn sang bên người vẫn còn đấy đang làm hoa giấy, bà lại rót một chén canh nóng đưa qua.

“Tiểu Khê, uống chút canh nóng đi, trời rất lạnh, thân thể của cháu không so với bọn họ đc, nên chăm chú.”

Đang chuyên tâm làm giấy hoa thì giật mình khi thấy trước mắt hiện ra một chén canh, nàng mới buông bông hoa làm dở dang, đôi bàn tay vì ướp đông lạnh mà đỏ bừng, do dự một lát rồi mới dám vươn tay tiếp nhận chén canh.

“Cám ơn.”

cô bé tên gọi Tiểu Khê khẽ cất tiếng, rồi nặng nề cúi đầu, nghe vào tai càng thấy tính cách của cô hướng nội. Đại thẩm Ngôn tình trọng sinh xua tay, thúc giục “Uống nhanh đi.”

Tiểu Khê đè mũ, kéo khăn choàng cổ che đi nửa gương mặt xuống, thấp đầu đem canh nóng lờ lững uống. Uống hoàn thành canh, nàng lập tức kéo khăn quàng cổ lên, đem cái chén nhỏ tuổi trả lại cho đại thẩm, còn nói tiếng cám ơn. Đại thẩm cất kỹ cái chén đi, nhìn bụng Tiểu Khê, hảo tâm hỏi: “Tiểu Khê, bụng cháu lớn thế này chắc sắp sinh rồi đúng không?”

Tiểu Khê xoa xoa bụng, gật chấp nhận, cũng không nói là đã chín tháng. Quen với việc Tiểu Khê kiệm lời, đại thẩm nhịn không được đặt ra những câu hỏi ra nghi vấn trong trái tim đã nhiều tháng nay “Tiểu Khê, ck cháu đâu? Ta chỉ chạm chán một mình cháu bày hàng nằm phí trong này, chưa từng có gặp qua ck cháu. Cũng sắp sinh rồi mà cháu còn phải hàng ngày đến đây bày hàng, nguy hại lắm.”

Tiểu Khê bỗng dừng tay, khước từ. Bắt gặp lông mi nàng run rẩy, đại thẩm thở dài không hỏi. Tiểu Khê từ chối chỉ có hai ý nghĩa sâu sắc, hoặc đúng là nàng không tồn tại ck, hoặc là chính người ck căn bản không cần nàng. Bất chấp cái nào đúng, đại thẩm đều cảm thấy không nhất thiết phải khiến “miệng vết thương” của Tiểu Khê xát thêm muối. Bất quá đại thẩm vẫn gợi nhắc “Trời rất lạnh, cháu lại đang mang thai, nên trở về sớm một chút đi. Hiện tại cũng trở nên không tồn tại người đến mua hoa đâu.”

Tiểu Khê gật chấp nhận, lại cầm bông hoa giấy đang khiến dở 50% lên. Đại thẩm thở dài, không nói gì nữa. Làm chấm dứt đóa hoa kia, Tiểu Khê bắt đầu thu dọn sạp. Xem ra nàng sẵn sàng ra về, đại thẩm qua giúp thu dọn. So với nữ nhân mà nói, cay đắng cực khổ một chút không sao nhưng nên có một người ông chồng thương yêu mình. Giống như Tiểu Khê vậy, bộ dạng cho dù xinh đẹp nhưng đáng thương là lại không người nào mến thương. Nói cảm ơn với đại thẩm, Tiểu Khê đem đóa hoa giấy nàng vừa mới rồi làm đặt lên sạp hàng của đại thẩm có ý tạ ơn đã âu yếm, rồi mới một tay ôm thùng dụng cụ, một tay vơ gọn những giấy làm hoa thừa cũng một ít trang sức vật phẩm bé dại đủng đỉnh đi ra khỏi thông đạo. Nhìn Tiểu Khê đang mang thai cước bộ khó khăn mà hướng đường hẹp nhỏ dại đi ra, đại thẩm thở dài mà phủ nhận, haiz……đây đều là mệnh.

Coi thêm Đam mỹ trọng sinh

Đi đường trở về tới chỗ thuê trọ đã là 11 giờ, Tiểu Khê thuê ở tại tầng hầm trong một khu nhà. Từ chỗ nàng bày hàng bán về sắp tới cũng mất có bốn mươi phút. Nếu không phải bận tâm lắng đến trị an cùng tình huống thân thể của mình, Tiểu Khê sẽ lựa chọn địa điểm thuê trọ khác chi phí thấp hơn, như vậy mỗi tháng rất có thể tiết kiệm được hơn 200 đồng tiền thuê. Tiền thuê tầng hầm ngầm mỗi tháng mất tới 450 đồng, khấu trừ tiền thuê, tiền điện nước cùng sinh hoạt phí, cô một tháng chỉ từ có thể để lại đc 600 đồng. Đối với nàng hiện nay mà nói, mỗi một phân tiền cũng không còn lãng phí.

Trong tầng hầm ngầm bài trí rất đơn giản, một chiếc giường, một chiếc bàn, một chiếc ghế, Tiểu Khê còn mua một cái rương lớn. Các thứ khác chỉ có chậu rửa mặt cùng hiếm hoi vật phẩm thường ngày. Trên ghế bày hai kiện ăn mặc quần áo cũ, bên trên bàn thì để sữa bột, bình sữa and đồ dùng trẻ nhỏ. Tầng hầm ngầm ở phương bắc đều phải có hệ thống sưởi hơi, trên mặt của khối hệ thống sưởi hơi toàn bình Coca đựng đầy nước. Nước được đun sôi bằng khối hệ thống sưởi hơi suốt một ngày sẽ được Tiểu Khê dùng rửa mặt vào buổi tối, như thế rất có thể tiết kiệm chi phí được rất nhiều tiền điện để đun nước. (T^T khổ quá Tiểu Khê ơi…hic)

Buông đồ, Tiểu Khê tháo khăn quàng cổ cùng mũ xuống, nàng cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài mua 40 đồng bày ở ngoài đường. Rửa sạch mặt mũi tay chân, ngồi trên giường, dùng đôi bàn chân đồng dạng nứt da khó khăn giặt đồ. Tiểu Khê đặt quần áo ở trên ghế, đem chậu nước bưng tới bên ghế, xoay người giặt tất. Trên chân thì bị nứt da, tất một ngày thì ô uế. Chính vì mang thai, Tiểu Khê không còn dùng cao nứt da, chỉ rất có thể kiên nhẫn chịu đựng.

Rửa mặt kết thúc, Tiểu Khê ngồi ở trên giường đo lường và thống kê thu nhập của thời điểm ngày hôm nay. Mấy thời buổi này bụng càng ngày càng đau, nàng chắc rằng sẽ mau chóng sinh. Tiền sinh sản nàng cũng cần được sẵn sàng để đề phòng vì đó là 1 khoản tiền tương đối cao. Đầu giường để vài cuốn sách về con gái đang mang thai, còn tồn tại những loại sách chuyên về cách sinh sản của con gái. Tiểu Khê lấy một quyển sách ví dụ bị giở ra đọc ít nhiều lần, lại mang ra một quyển vở ghi nhớ đối chiếu lại các thứ cần mua nhằm mục đích phòng khi quên mất.

Đọc Truyện ngôn tình cao h

Đấm đấm thắt lưng đau nhức không thôi, Tiểu Khê ngửa đầu thở hắt ra, ngày mai nên hay chớ nên liên tục bày hàng bán đây? Vạn nhất gặp mặt đúng thời điểm đau bụng thì thật phiền toái, nhưng mà bày hàng bán ít một ngày thì tiền nàng muốn kiếm lại ít đi một chút, nàng rất cần tiền. Nàng hiện tại gởi ngân hàng chỉ có chưa tới 7000 đồng, muốn sinh đứa nhỏ tuổi an ninh rồi tìm một nơi để sinh sống yên ổn thì 7000 đồng này là quá ít. Nhưng mà không có cách nào khác, nàng hiện giờ chỉ hoàn toàn có thể phụ thuộc vào bày hàng bán vỉa hè để kiếm sống.

Che đi góc nhìn chua xót, Tiểu Khê đem hơn 200 đồng bây giờ tìm kiếm được để vào trong hộp tiết kiệm ngân sách và chi phí. Mấy ngày nay sinh ý kha khá hảo, hy vọng rất có thể nhiều kiếm một chút. Đây là thị trấn nhỏ tuổi, hàng vỉa hè nếu quá đắt thì sẽ không còn bán đc, thông thường những bó hoa giấy nàng khổ công làm nếu trừ hao đi phí công thì cũng chỉ tìm được mấy đồng lẻ, không dừng lại ở đó một ngày cũng bán không được nhiều ít. Nhưng mà nàng cũng chỉ biết làm thứ này, nếu không phải lúc bé dại cùng bà nội học qua làm hoa giấy, nàng bây giờ chắc rằng thật sự chưa biết phải sinh sống thế nào.

Mở chăn trên giường ra, Tiểu Khê trước cởi quần, tiến vào trong ổ chăn, rồi mới cởi từng cái y phục bên trên người. Khi nàng cởi bỏ áo bông, cởi bỏ ăn mặc quần áo mặc bên ngoài cùng đồ lót thì đương nhiên lộ ra bụng bầu thật to nhưng lại cùng bộ ngực cân đối đến dị thường! Mà phần cổ ban ngày luôn luôn bị che chắn bởi khăn choàng cổ lại có chút hơi hơi nhô ra, rõ ràng không giống nam tử thông thường, nhưng cũng không giống nữ nhân. Thu gọn ăn mặc quần áo lại, lòi ra bụng bầu đã chín tháng, Tiểu Khê một tay khẽ sờ, thần sắc có chút hoảng hốt. Chín tháng…đã chín tháng trôi qua, “nàng” vì đêm đó mà mê loạn cùng xấu hổ, trong nháy mắt, cuộc sống của “nàng” đã chuyển đổi khôn lường….

“Nàng” một đợt nữa tự hỏi mình là Nguyên Nhân, hỏi chính mình đến tột cùng đã xảy ra có chuyện gì…Nhưng luôn không thể đưa ra nổi một đáp án. “Nàng” thật sự không biết… Chính là… bất chấp là bởi vì cái gì, đều cùng “nàng” đã mất quan hệ nữa rồi …”Nàng” cùng bọn họ, vẫn mãi là kẻ của hai trái đất không giống nhau, chỉ là chính “nàng” vẫn luôn tự lừa mình lừa người mà thôi.
Chúc bạn đọc truyện đam mỹ Viễn Khê vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>