Cô là thiếu nữ cưng của 1 trùm buôn bán ma túy có tiếng. Anh là cảnh sát ngầm, chè trộn vào để chọn chứng cớ bắt ba cô.

Trình làng truyện Tam tấc tia nắng

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Tam tấc ánh nắng

sẽ là vào một ngày mùa đông của tháng Giêng, kế bên cửa ngõ tuyết trắng một chốn, thành phố vào buổi tối được bao quanh bằng màu trắng lạnh lẽo, tuy nhiên phía bên trong biệt thự, máy sưởi được chạy hết công năng, không phải xúc cảm được cái không khí lạnh thấu xương.

Mộc Cận mặc dòng váy trắng ngà làm bởi lông mịn ngồi mặt cửa sổ nhìn ra ngoài, trong tay cố gắng chặt cốc nước ấm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên không quá hai hồi đổ, âm lượng này là của Trương Dĩnh, tiếng khóc chưa thành tiếng mang theo sự kinh hãi tột độ, tiếng nói nấc nghẹn, thảm thiết cầu xin: “ Mộc Cận, người trong gia đình xin gia đình … người nhất định buộc phải cứu vớt bọn mình, chúng ta cũng có thể cho mình vay tiền được không, gia đình bạn … sau này tổ ấm nhất đinh đã trả lại cho chính mình.”

Nghe Trương Dĩnh nói năng lộn xộn Mộc Cận liền công bố ngắt lời, hỏi: “ Xảy ra chuyện gì, cậu đang ở đâu?.”

“ chúng ta sẽ ở Mị Thành, A Thừa xảy ra chuyện …. A …. Mộc Cận cứu giúp … cứu giúp bọn mình.”

câu nói rốt cục mà Mộc Cận nghe được chỉ là tiếng kêu cứu vớt kèm theo tiếng quát cởi của bệnh nhân nam giới, đầu dây điện thoại mau lẹ bị ngắt.

Mộc Cận không chút đắn đo, lấy áo khoác bên ngoài sở hữu theo bỏ ra phiếu, thừa dịp mình làm không lưu ý từ cửa sau trốn ra kế bên.

Nói về mối quan hệ giữa Mộc Cận mang Trương Dĩnh cũng không phải dạng bạn bè nghĩa nặng tình thâm, bình thường chỉ cần bàn sinh hoạt ở cùng trường học viện văn nghệ, vài lần đi dạo phố, ăn cùng với nhau vài bữa cơm. Từ khi Trương Dĩnh nghi ngờ nhà bạn trai gia đình bạn là Lục Thừa có ý có Mộc Cận, sau ấy hai bạn cũng không chuyên liên lạc qua lại nhiều.

Trước nay Mộc Cận vốn chưa tất cả bằng hữu, điện thoại hiếm khi có dịp đổ chuông, gia đình hotline điện mang đến cũng chỉ đếm bên trên đầu ngón tay, trong danh bạ chỉ có chỉ một cái brand name Trương Dĩnh được xếp vào các mục “ bạn”.

Mộc Cận đi thẳng tới Mị Thành, trong quán cảnh ca hát nhảy múa, tràn ngập tiếng cười nói rôn rả, chú ý không ra nơi này có thêm xảy ra hầu như chuyện rùng rợn như bắt cóc uy hiếp.

Mộc Cận tìm kiếm xung quanh một lát rồi bước đến địa điểm mình quản lí: “ tôi hy vọng chạm mặt các bạn của tớ – Trương Dĩnh.”

Mộc Cận hy vọng mọi người mua đúng người, nhà bạn quản lí trưởng nghe xong xuôi, mặt không chút thất sắc, liếc chú ý cô nói: “ Đi theo bên tôi.”

Mị Thành có thiết kế phức tạp, có điểm giống có tầng hầm, ngoài ra có duy nhất một lối đi chỉ một, ánh sáng mờ mịt không chú ý rõ, phía trước là âm lượng chát chúa của tiếng nhạc rồi cả tiếng chuyện trò từ xa truyền tới, rất là hỗn tạp.

Đi theo quản lí, Mộc Cận nghe rõ được tiếng bước chân gõ xuống bên dưới nền đá có theo âm thanh lạnh lẽo, trong lòng Mộc Cận vô cùng bất an. Quản lí dẫn cô mang đến trước một cánh cửa thì dừng lại, sau tiếng gõ cửa quay sang nhìn cô nói: “ hóng ở địa điểm này.”

không lâu sau, người quản lí từ trong phòng bước đi ý bảo cô lấn sân vào.

>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện sắc

cửa buồng khá nhỏ tuổi nhưng phía bên trong thì hoàn tòan ngược lại, cực kì bạt ngàn được bài trí bình thường, có duy nhất một bộ sofa xếp hình tròn, ghế sofa thiết yếu gồm chính là người nhà nam nhi khá trẻ, phía sau là vài chúng ta mặc đồ Tây cân đối, giày da bóng loáng.

lân cận Lục Thừa bao gồm mấy tên vạm vỡ đứng cạnh, chú ý thấy bên trên gia đình Lục Thừa đầy vết thương, khuôn mặt biến dạng vì chưng bị đánh đập.

Trương Dĩnh nằm dưới chân mọi người cánh mày râu ngồi trên ghế sofa, không dám mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng mà người nhà phái mạnh kia chỉ nhãn nhà nhấp nháp ly rượu trong tay, đôi mắt hắn đầy hứng thú mang cảnh vẫn diễn ra trước mắt, tràn trề vẻ chờ đợi.

Mộc Cận biết, trong bối cảnh cũng như này cho dù gồm sợ hãi mang lại đâu thì cần phải tỏ ra bình tĩnh, cô nuốt ngụm nước bọt tự trấn an bạn dạng thân.

mặc dầu cô xuất thân từ mình cộng đồng black, nhưng lại từ bé dại không đủ bước đi ra kế bên, bị Mộc Thường thời trang cốc mang thị trường phía bên ngoài bởi thế ở thành phố A chưa nhiều người biết Mộc Cận chính là thiếu phụ của Mộc Thường Phong.

Trường hợp bất trắc cũng như lúc này chưa bao giờ diễn ra trong cuộc đời xunh quang tứ bức tường của Mộc Cận.

Trương Dĩnh thấy Mộc Cận đứng trước cửa ngõ, trong mắt hiện lên tia vui mừng, chớp nhoáng dứt khóc, lảo đảo đứng lên đi tới trước bên Mộc Cận, khấn trương nói: “ Tiền … tiên đâu?.”

Mộc Cận đem tấm bỏ ra phiếu chuyển cho chính mình, Trương Dĩnh lại lần nữa quỳ bên dưới chân người nhà đàn ông: “ Diệp tổng … chúng tôi đem tiền trả lại đến anh … xin anh, buông tha mang đến anh đó, buông tha đến bên tôi, Diệp tổng chúng tôi dập đầu lạy anh.”

Đối mang ông chủ của Mị Thành, Mộc Cận từng được nghe qua, nghe nói ông chủ Mị Thành là Diệp Thiên chính là người thần túng thiếu, chưa ai biết lai lịch của hắn, chỉ biết là hai năm trước mang đến mừng đón Mị Thành, từ ngày đó về sau hắn biến hóa Mị Thành thành một khu vực ăn chơi phồn hoa nhất tại city A.

Cô không nghĩ rằng ông nhà Mị Thành lạ trẻ tuổi mang lại cố kỉnh, thoạt nhìn chỉ cách bố mươi tuổi. Cơ mà vẻ lạnh lùng bí hiểm của hắn thì không phải người nào cũng dành được. Mộc Cận không cho rằng Trương Dĩnh lại có vẻ đắc tội với anh hùng tầm cỡ Bởi vậy.

Diệp Thành thanh nhàn lên tiếng: “ Đối có nhà bạn phản nghịch chúng tôi, từ trước tới nay chưa bao giờ bao gồm kết cục tốt. Con gái của tớ không chỉ đem sinh mạng đặt vào tay bên tôi nhưng mà ngay cả con tim cũng phải thuộc về chúng tôi. Con tim cô không ở tôi, về loại mạng của cô ý …”

Diệp Thành nhả đã từng chữ minh bạch, trên mặt hắn có theo nụ mỉm cười máu lạnh.

Mộc Cận đi qua, nói: “ Diệp Tổng, tôi lưỡng lự người thân chúng ta chúng tôi đắc tội gì sở hữu anh, tuy nhiên bỏ mặc Trương Dĩnh thiếu anh bao lăm tiền, chúng tôi hình như cố cô ấy trả.”

Diệp Thiên hiện thời bắt đầu ngẩng đầu, cần dùng ánh mắt sắc bén Đánh giá Mộc Cận, về cô nàng này, đúng là một bạn gái thuần khiết, tuy trên chúng ta mặc chiếc áo lông dày cộm, bên dưới chân đi đôi boot lót lớp lông cơ mà không có tác dụng mất đi sự thanh tú vốn tất cả. Chưa khó khăn để dường như nhìn ra trong mắt teen girls này gồm chút sợ hãi, chú ý qua cũng biết là dạng nữ căn nhà lành.

Hắn nói: “ Biết vị trí này của tớ là nơi nào không? Đừng nói tôi doạ thiếu nữ ngôi nhà lành, mang lại cô một cơ hội, nhanh chóng xoay nhà bạn đi ra kế bên.”

Trương Dĩnh sợ hãi lắc đầu: “ Không! Mộc Cận … A Thừa đang chết …”

Mộc Cận đã chỉ nói một câu: “ tôi thể thế cô đó trả tiền, bao nhiêu cũng có thể.”

Cứ Bởi vậy giằng co trong vài giây, Diệp Thiên Dường như bắt gặp trên mình Mộc Cận bóng dáng của Chu Lạc Khiết hồi trẻ, do dự khuất phục là gì, cứng đầu y hệt cô, hắn nhớ tới Chu Lạc Khiết đi theo người thân khi cô còn ở tuổi mười bảy, cũng giống cô gái sẽ đứng trước bên hắn, hắn im lặng chiêm ngưỡng Mộc Cận vài giây, song bản thân tự chặn đứng loại cân nhắc về quá khứ.
>> đọc thêm thể loại Truyện đam mỹ ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>