Hàn Duyệt ở đời cổ bị người nhà họ Hàn hại chết thảm thương, cho đáng sống lại Hàn Duyệt quyết định không khi nào chờ mong thứ tình thân không thiết yếu đó nữa.

Giới thiệu truyện Sống lại về một nhà

Tác giả: Thủ Bản Kỳ Tử

Thể loại: đam mỹ sủng, trọng sinh

Trích đoạn truyện Sống lại về một nhà

Đêm khuya, mưa to như trút nước, một cái Virage đang bay nhanh trên đường cao tốc giữa hai TP.

Hàn Duyệt quen lái xe tốc độ cao, thông thường khi lái xe liền thường xuyên đem tốc độ xe đặt ở ngay ranh giới sắp vượt mức siêu tốc. Cậu thích sự kích thích mà tốc độ cao đem đến, khi 16 tuổi bên dưới sự xúi giục của anh ba Hàn Tư Huy thì bắt đầu lén lút chơi đua xe. Bất quá từ sau khi tốt nghiệp ĐH lao vào xí nghiệp sản xuất Hàn thị đi làm, vì không để cho phụ thân ghi lại ấn tượng xấu, cậu đã 6 năm rồi không có nhập cuộc đua xe. Chỉ có vào những đêm dài im thin thít như thế này, trên con phố cao tốc liếc mắt không có thấy gì được một chiếc xe, thì cậu mới hoàn toàn có thể thoáng vừa lòng khát vọng đối với tốc độ cao của chính mình mà thôi.

Dị động để sát bên đùng một phát rung lên, Hàn Duyệt chóng vánh liếc mắt nhìn screen một chiếc, bắt gặp là điện thoại thông minh của mẹ, lập tức đè nút nhận của cái tai nghe Smartphone treo ở bên tai lên, điện thoại kết nối.

“Vâng, mẹ…..”

“Tao đã bảo là đừng gọi tao là mẹ mà!”

Một giọng nữ chua chát, nghiến răng nghiến lợi từ tai nghe truyền đến, hơi có chút cảm giác khàn khàn do ốm yếu.

Hơi thở của Hàn Duyệt khựng lại, con tim đều thấy được có chút nhói đau. Bất quá cậu cũng biết Vì Sao mẹ lại dùng cái loại giọng điệu này để nói chuyện với mình. Từ sau thời điểm hai tháng trước anh hai Hàn Tư Triết chết trong tay anh ba, mẹ vẫn dùng một loại thái độ như đối xử với kẻ thù để đối xử với cậu.

>>> Đọc thêm list Truyện ngôn tình tổng tài

có lẽ là vì không hề muốn oán hận người con do chính mình sinh ra do đó mới đem toàn bộ nỗi oán hận đều chuyển hết lên người cậu như vậy đi. Hàn Duyệt chua xót nghĩ. Tuy là hại chết anh hai chính là anh ba Hàn Tư Huy, còn bản thân cậu cũng không có mối quan hệ trực tiếp đến sự kiện kia, nhưng mà ai bảo cậu là kẻ ở phe đối địch với anh hai cơ chứ? Nếu đã có lần là đối phương của anh hai, như thế theo lỹ lẽ thông thường thì phải gánh vác cơn giận & nỗi oán hận của mẹ rồi.

nếu không cho kêu mẹ, Hàn Duyệt tạm ngừng một ít, dùng giọng điệu càng thêm cung kính nói: “Phu nhân, xin đặt câu hỏi có chuyện gì không ạ?”

Mẹ Hàn không nói gì, chỉ có tiếng hít thở ồ ồ thông qua tai nghe truyền tới. Hàn Duyệt chưa chắc chắn nói gì, từ trước tới nay cậu ở trước mặt mẹ đều là lo ngại, tay chân không biết phải để đâu, cậu cũng không dám tắt điện thoại cảm ứng thông minh, chỉ rất có thể cứ giằng co như vậy.

Qua vài phút, mẹ Hàn mới mở miệng nói: “Tao còn nhớ rõ hơn hai mươi năm kia, cái bộ dạng của mày khi vừa mới đến nhà họ Hàn. Chính là mày mới năm tuổi, vừa gầy vừa nhỏ, nhưng cái gương mặt nhỏ xíu kia hình dạng lại trắng trẻo xinh đẹp, hệt như một cô nàng vậy”.

trong tâm địa Hàn Duyệt xót xa, vội vã nói: “Ơn dương dục mấy năm nay của mẹ với con, con….”

“Lúc ấy tao đã nghĩ, một đứa bé trai, năm tuổi bộ dạng đã hấp dẫn người ta như thế rồi, thì cứng cáp chắc chắn rằng một cái tai họa!”

Trong khẩu ca của mẹ Hàn tràn đầy chua ngoa, khinh thường và coi rẻ, khác một trời một vực với biểu tượng phu nhân nhà họ Hàn đoan trang dịu dàng êm ả thường ngày, Hàn Duyệt nghe thấy gần như lập tức run rẩy mà kêu lên: “Mẹ! Người….”

“Nếu không phải sợ người ta nói mát nhà họ Hàn của bọn tao, mày nghĩ Vì Sao tao phải cho cái loại con hoang được gái điếm ra đời như mày sắc mặt tốt hả?!” giọng của mẹ Hàn càng thêm sắc bén hơn, gần như sắp phá âm, “Nếu không hẳn vì khét tiếng tốt, lần thứ nhất nhìn thấy mày, không, tao cơ bản cũng không tồn tại muốn nhìn thấy mày đâu! Tao sẽ lập tức đem mày mang tới Vương Quốc Của Những Nụ cười, cho mày đi bán giống hệt như mẹ mày vậy đó! Cái loại người đê tiện như mày, từ nhỏ chỉ nên cái loại việc làm thấp kém này đó!”

Hàn Duyệt giương miệng, một chữ cũng không nói nên lời, toàn bộ cơ thể đều đang run rẩy, gần như không cầm nổi tay đua.

“Tao cho mày bình yên lớn lên ở nhà họ Hàn, ăn diện vừa đủ, nâng niu từ bé mà lớn lên, đối đãi giống như đứa con do tao sinh ra, cho mày nhận sự Giáo dục đào tạo cực tốt, học ĐH lấy bằng cấp, sau cuối còn bảo Tư Huy mang mày đi làm ở Hàn thị, mày rốt cuộc còn bất mãn cái gì hả? Nếu Chưa hẳn tao dễ dàng tha thứ cho mày, mày lúc bấy giờ đang đứng đường bán-mông đó! Mày sao lại lấy oán trả ơn được chứ! Đem anh hai mình hại chết! Mày vẫn còn đó là người sao hả? Mày vẫn còn đó là kẻ sao? Súc sinh cũng còn biết đáp ơn đó! Sớm biết mày là cái loại lấy oán trả ơn nuôi chưa được này, tao nhất định giải quyết và xử lý mày ở phía bên ngoài rồi, trong cả cổng nhà họ Hàn cũng quán triệt mày vào đâu!”

Hàn Duyệt ngơ ngác nghe, cho đến khi xúc cảm được nhịp điệu của trái tim trong lồng ngực nhảy lớn đến mức gần như muốn phát đau, mới nhận thấy bản thân chưa biết từ bao giờ tuy vậy đã ngừng hô hấp, mà khi cậu nóng vội hít thở lại, một tiếng nghẹn ngào không ngăn nổi mà phát ra. Cậu theo phản xạ lấy tay che miệng mình, lại bắt gặp trên bề mặt đã ẩm thấp lạnh buốt một mảnh.

Hai mươi năm qua cậu vẫn đem mẹ Hàn trở thành người mẹ ruột của chính bản thân mình mà kính yêu, dè dặt cẩn trọng, cũng không dám không nghe lời. Ngày bình thường mẹ Hàn đối cậu dịu dàng êm ả lắm, cảm hứng loại thái độ như so với trẻ con của nhà của bạn bè khi đến nhà họ Hàn làm khách vậy, cậu biết bản thân mình so ra kém con ruột của mẹ Hàn, nhưng cậu luôn nhận định rằng bản thân ít nhiều gì cũng đều có chút cân nặng trong tim bà.

Nhưng rốt cuộc không ngờ rằng, bản thân nỗ lực lâu đời như thế, đến giờ đây, ở trong lòng mẹ Hàn cậu như lúc trước là người ngoài, không, ngay cả người ngoài cũng không bằng nữa, bà khinh thường cậu, chán ghét cậu, phản cảm cậu, thậm chí là hận cậu không chết đi. Hàn Duyệt cảm nhận thấy được con tim mình nháy mắt đã đông lạnh thành băng, trọn vẹn lạnh buốt, từng dòng từng dòng khí lạnh chảy ra từ trong thâm tâm, vẫn ướp đông đến đầu ngón tay, khắp cơ thể đều chắc nịch chết lặng.

Mẹ của Hàn Duyệt là gái điếm cao cấp, lúc trước sinh cậu ra là để nuôi con dường già, cũng không có định mượn thời cơ áp dụng cha Hàn gì cả, bất quá chờ đến sau thời điểm thực sự làm mẹ, lại bởi vì bản năng làm mẹ nên rất là yêu thương cậu bé Hàn Duyệt.

Khi bà còn sống, vẫn đưa theo Hàn Duyệt vào ở ngay khu sa hoa tấc đất tấc vàng ở phố trọng tâm. Nhưng mà, cho dù người trưởng thành và cứng cáp ở nơi này càng thêm dè dặt, càng hiểu được thiết kế sao duy trì vẻ hòa thuận ngoài mặt, thì cậu bé Hàn Duyệt vẫn là từ trong mắt khác thường của người khác cùng sự bài xích của đám trẻ trong khu, mà hiểu được công việc của mẹ tôi cũng không quan vinh gì.

Trong khu nhà cũng không có người muốn khiến cho con cháu mình giao lưu với cậu, trong cả nói cũng không bằng lòng nói với cậu nữa, mà trẻ nhỏ cũng sẽ không đi suy nghĩ Tại Sao bố mẹ không cho mình chơi với Hàn Duyệt, chỉ là rò ràng bước đầu cô lập cậu. Một kẻ khác loài bị mỗi cá nhân bài xích luôn có thể chia thành chức năng đoàn kết của quần thể. Bọn trẻ em bột phát tụ ở bên nhau biên nhạc mầm non mắng cậu, từ xa đi theo hướng sau Hàn Duyệt ca hát, trong mấy bài hát mần nin thiếu nhi này đó có vài từ khi đó cậu còn không nghe hiểu cho lắm, lại trực giác biết kia cũng không hẳn từ ngữ tốt đẹp gì.

Thực kỳ lạ, sự tàn khốc của trẻ em có vẻ như là 1 trong những loại thiên tính; bất chấp phụ huynh chúng là công nhân, nông dân không có văn hóa truyền thống gì hay là phần tử tri thức bằng cấp cao, lương cao; mặc kệ mái ấm gia đình bọn họ là sống ở khu dân dã ăn bữa hôm lo bữa mai, hay là ở trong nhà trọ quý phái cẩm y ngọc thực trong khu giữa trung tâm. Xa lánh, hạ thấp, nhục mạ,,mấy thứ này đối với trẻ con mà nói Hình như từ nhỏ là đã biết rồi, bằng không mấy bài hát mầm non tầng tầng lớp lớp lanh lảnh lưu loát này, dùng làm nhục nhã cậu này là từ đâu đến cơ chứ?

mỗi lần Hàn Duyệt thoát ra khỏi cửa thì phía sau đều đi theo một đám trẻ nhỏ bên hát bên cười. Nếu cậu không thèm chăm sóc mấy đứa trẻ này sẽ vẫn đi theo phía sau cậu ca hát, một khi cậu quay đầu lại sẽ giống như nhìn đến quái thú muốn nhào tới mà hô hoán lùi về phía đằng sau, mà nếu như cậu không nhịn được mà đánh nhau với bọn chúng, cho dù sau cùng bị thương nặng nhất đó là cậu thì mẹ cậu cũng trở nên mang cậu theo đi từng nhà mà hèn mọn nhận lỗi với bố mẹ của bọn nó.

Chuyện khóc la chửi đổng đương nhiên sẽ không còn xẩy ra, nhưng là mấy vị phụ huynh ăn diện đẹp tươi, thủ thỉ nhỏ nhẹ, dùng từ ngữ lịch sự này cứ như vậy mà lạnh nhạt xa cách đứng ở trước cửa ngôi nhà mình, như thể cẩn trọng với thứ nào đấy vậy, nắm chặt lấy tay nắm cửa, chỉ đem cửa lộ diện một chiếc khe nhỏ,hoặc ghẻ lạnh nói một câu ‘không sao’ rồi đương trước mặt mẹ mà tạm dừng hoạt động lại; hoặc là mang đi khinh thường nhẹ nhàng, nhàn nhạt nói với mẹ rằng: dậy con cho tốt, đọc sách nhiều một ít, giao lưu và học hỏi lễ nghĩa liêm sỉ, tại chỗ này phải học được lễ phép tiến bộ ít nhất, tiếp nối không đợi mẹ nói gì nữa mà tạm dừng hoạt động lại, loại cảnh tượng này trong ánh mắt cậu bé Hàn Duyệt liền cảm thấy y như bị người ta dùng sức tát mấy cái vậy đó.
Chúc những bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>