chúng ta gặp mặt nhau ở một khuôn viên trong trường, lúc ấy, anh chỉ cần một chàng trai sinh viên gia cảnh nghèo nàn, còn cô lại là một thiên kim con nhà đảm đang trải qua nhung lụa.

Giới thiệu truyện mang đến anh quá khứ của em

Tác giả: Uyển Khanh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện cho anh quá khứ cửa em

”Em có lẽ mang đi rất nhiều gì cơ mà em sẽ tải được không? Chẳng hề là em nhỏ dại mọn, chẳng qua khi nghĩ cho về sau hầu hết thứ ấy sẽ ảnh hưởng một nhà bạn cô bé khác áp dụng thì trong lòng gồm chút khó khăn Chịu, huống đưa ra chắc hẳn rằng cô đó cũng chưa thích số đông đồ mà em đang thiết lập.”

Lệ Dĩ Thần khai trương, thấy được khắp cơ thể Diệp Cẩn ẩm đẫm, giờ phút này bên mày cô tiều tụy quan sát anh, đôi mắt của cô ý căng tràn mệt mỏi và tối tăm, rất dễ bắt gặp, kể từ sau khi xảy ra buổi lễ kia, cô sống cũng không tốt lắm.

Lệ Dĩ Thần đồng ý một cái: “Dĩ nhiên, đều thứ kia phần lớn bởi vì em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, dĩ nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi.”

Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ẩm nhẹp một dòng, nghĩ tới trên người thân gia đình bạn sẽ chảy nước, vừa định tiến vào nhưng dừng Cách.

”Hay là em…… Không vào.”

Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: “Anh đưa giúp em chiếc hộp nhạc ở bên ở trong phòng ngủ là được rồi.”

Sắc bên Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy mang đến em, em ngóng một ít.”

Lúc Lệ Dĩ Thần xoay tổ ấm, rút cục Diệp Cẩn cũng phiêu lưu buồng cưới được tô điểm đáng yêu đến mức nào, việc xếp đặt và lắp đặt các thiết bị phía bên trong căn nhà số đông đầy đủ bởi vì hai người thân chúng ta cùng cả nhà nghiên cứu vãn rồi sau cùng new công bố quyết định, mặc dầu khi đấy thiết bị chứ chưa lắp đặt dứt, tuy thế cô đã có lần thề son sắt nhưng mà nói, mặc dầu này tòa nhà này bé nhưng nhất định đã biến thành biệt thự có 1 0 2 bên trên đời, quả nhiên không sai, địa điểm này thật sự hết sức đẹp, rất biến động, chẳng qua…… Rút cục chúng cũng không cùng về cô, nghĩ tới đây, Diệp Cẩn nhịn không được đỏ tròng mắt, cô liếc chú ý ra ngoại trừ cửa sổ, mưa đã lớn cũng như cũ, cô không chút phân vân quay thành viên gia đình rời đi, mọi người sẽ biến hóa, cô vẫn còn cân nhắc hồ hết thứ vật chết vô dụng kia làm vật gì.

Khi Lệ Dĩ Thần với hộp nhạc ra kế bên cửa ngõ, xung quanh một Ao nước đọng thì đã mất nhà bạn thanh nữ khiến anh yêu cũng chẳng hề mà hận cũng không phải nữa.

Lệ Dĩ Thần cầm miếng giấy chú giải ở bên trên bàn lên, ở bên trên là loại chữ dễ thương tinh tế: “Đừng nói mang đến hộp nhạc này đã biết thành hư, thôi, tất cả mấy cái đèn để bàn và bình thường lon lon nhưng em sẽ thiết lập cũng ném đi, em chưa phải nữa rồi.”

Lệ Dĩ Thần ngẩng đầu lên quan sát ra quanh đó cửa sổ nhìn ra ngoài một chút, mưa còn béo hơn so có ban sơ, mày nhíu lại, anh định chũm cây dù chạy theo cô tuy nhiên mang đến cửa ngõ thì đột nhiên dừng lại, bên trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười cợt khổ rối rắm, anh và cô đã không còn bất kì quan hệ gì rồi, đã Bởi vậy, anh buộc phải gì phải quan tâm đến lập trường của cô ý.

Sống hai mươi hai năm, lòng của Diệp Cẩn chưa biết lạnh cho thay, mặc dù năm ấy gửi tang tía, cô cũng chưa bao giờ cảm thấy đau đớn tê liệt bởi thế, đó là tổ ấm cô yêu mang đến tận xương tủy, vì anh chính là học sinh nghèo phải cô bỏ dở đời sống đại tiểu thư trong nhung lụa, tại sao anh lại có thể tổn thương cô do vậy.

té nhào giữa đêm mưa tầm tã, Diệp Cẩn cảm thấy khắp cơ thể cảm cúm, do yêu Lệ Dĩ Thần, cô không tiếc phản bội ba mẹ, bỏ lỡ vinh hoa phú quý, tuy nhiên quay đầu lại thì bắt đầu phát hiện, thứ cô bỏ lỡ chưa riêng gì tình thân cũng như mối tình mà hơn nữa gồm tôn nghiêm cao cao tại thượng từng bao gồm.

Khi Lệ Dĩ Thần cố tay Lâm Mạn Thanh nói ước ao ly hôn sở hữu cô thì Diệp Cẩn đã từng mặc kệ tất cả đi cầu xin anh, hôn nhân của bọn họ chỉ mới được cha tuần nhưng mà thôi, còn nếu như không yêu cô, tại sao lại hy vọng cưới cô? Diệp Cẩn không nghĩ ra, mà lại nhiều lần ép hỏi, các kết quả sẽ chỉ có tác dụng cô đau lòng bi quan và tuyệt vọng hơn nhưng thôi, cho tới ngày hôm qua khi tận mắt thấy Lệ Dĩ Thần ôm ấp hôn Lâm Mạn Thanh, cuối cùng cô cũng ưa thích thực tế.

bồ của cô ý thật sự chưa thương cô, bất chấp cô khó khăn chắc là chào đón phải làm sao thì đây cũng là sự thật, mặc dù cạnh tranh nén đau buồn phải làm sao thì cô cũng quan trọng vì vậy mà gục vấp ngã, cô lại càng cận thận khi mua vị gần như người trong gia đình không thương cô nhưng tự hành hạ thành viên gia đình, nếu cũng như cuộc đời khắp địa điểm đềy là gió táp mưa rào, Vậy nên cô lại càng mong muốn ngược gió, bởi vì cô là con gái của cha, bố đã từng nói mang cô, bất chấp có xảy ra chuyện gì, cô phần đông yêu cầu sống hòa bình vui vẻ thay thế ông, bởi vì cô sẽ tiếp tục sinh mạng của bố.

Diệp Cẩn lau bên một loại, không biết là mưa cho đến nước mắt, cho dù khó, dẫu vậy cô sẽ đứng lên từ bề mặt đất trơn trợt, mặc dù đêm tối lạnh lẽo thê lương không nhìn thấy con đường phía trước nhưng lại cô đã nở một nụ cười kiên quyết.

>> đọc thêm top Truyện sắc
ánh đèn mờ ảo cơ mà music trong phòng KTV thì lại rung đụng một góc trời, một người trong gia đình thanh nữ bao gồm vóc dáng gầy yếu tuy vậy tỷ lệ lại hoàn mỹ đã ngửa cổ rót toàn bộ bình Whisky vào trong miệng.

tổ ấm nữ này chỉ một cái cằm vô cùng tinh xảo, đường cong hoàn mỹ, lại hơi ngửa đầu phải lộ ra loại cổ thiên nga dễ thương, chất lỏng bên trong chai rượu chảy xuống, lờ đờ nhỏ tuổi giọt bên trên đề nghị cổ mịn màng trắng nõn nà của cô ấy, tính năng này có tác dụng cô vốn đang quyến rũ lại thêm vài phần mê hoặc.

‘Cạch’. Một âm lượng vang lên, rốt cuộc thành viên thanh nữ này cũng uống sạch chai rượu, để lên trên bàn kiếng, đôi mắt mông lung nhìn chăm chắm lão già gồm cái bụng béo bệu cạnh bên, sau ấy đẩy hợp đồng sẽ sẵn sàng tới trước bên lão.

”Rượu tôi vẫn uống cạn rồi, bây giờ ngài chắc là ký hợp đồng được chưa?”

Đôi mắt lão già đó hàm chứa ý mỉm cười, tầm mắt chưa từng rời khỏi cảnh xuân cũng như dấu như hiện bên dưới lớp áo sơ mi của người phụ nữ: “Diệp Cẩn, em gấp cái gì, nếu anh Trương đang nói vẫn cần đến bề ngoài của em thì chắc chắn chưa nuốt lời, thời gian đã còn sớm, chưa bằng cộng anh Trương đi du thuyền ăn uống cảnh đêm đi, chỉ cần có anh Trương vui vẻ, đừng nói chính là hạng mục này, coi như mười chiếc tám cái thì anh Trương cũng trở nên bắt tay hợp tác sở hữu em.”

Diệp Cẩn kìm nén lửa giận, thế có tác dụng cho bản thân nở nụ mỉm cười đối mang lão già gồm ý đồ quấy rối này: “Trương tổng, hợp đồng này vẫn tiếp tục tía tháng rồi, các lần chạm mặt ngài rất nhiều nói vì vậy, ngài chưa gồm thành ý cũng như cầm cố thì làm cho sao chúng tôi có thể bước đi du thuyền với ngài đây.”

Lão già ấy dứt mỉm cười, hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ cô em đã nói đến thành ý sao, ban đầu cô em ước ao cung cấp thiết kế, tất cả đề nghị yêu cầu nghĩ mang lại câu hỏi cung cấp gia đình bạn trước hay chưa, bên tôi cũng đã ám chỉ cô những lần, nhưng những lần cô hầu hết giả ngu, nếu chẳng hề coi trọng mấy phần thùy mị của cô ấy, cô tưởng rằng chúng tôi đang tổn phí thời gian chat chit sở hữu cô sao? Đừng nói VN, chỉ nói trong thành phố A thôi thì kiến trúc sư đang nhiều đa số kể, cô lại là người trong gia đình mới sinh ra, căn cứ vào đâu bắt tôi tải cái của nợ của cô? Nói mang lại cô biết, nếu cô mong muốn bàn chuyện làm cho ăn lẫn tôi thì lát nữa theo bên tôi mang lại khách sạn Hoàng Triều, nếu như không đi thì cô chết đi, ông đây cũng chưa gồm kiên nhẫn để hao phí tổn trên chúng ta cô nữa.”

chú ý lão già như một viên thịt xì xằng vẫn ngồi bên trên ghế sa lon, Diệp Cẩn siết chặt quả đấm, cuộc sống nặng nề, lão già này lại là quý doanh nghiệp béo, cô chưa tiếc ở thông thường sở hữu lão cha tháng, nhưng quay đầu lại, bé vịt vẫn đun sôi cứ Bởi vậy cơ mà cất cánh đi, cô không cam lòng, cực kì không cam lòng, được, nếu muốn chết, cô cũng chẳng thể để mang lại lão già háo sắc này càng tốt hơn người được.

có lẽ bởi vì hào kiệt của rượu bạo phổi, một bình Whisky xuống bụng, Diệp Cẩn cảm thấy đầu óc không còn là của bản thân mình nữa, liếc chú ý bình Whisky đã trống chưa, trong nháy mắt cô liền đẩy vấp ngã lão già trước mặt, lão bị hành động bất thình lình của Diệp Cẩn có tác dụng sợ khiếp đảm.

”Cô có tác dụng gì đấy?”

Mắt Diệp Cẩn đỏ kè, hận bắt buộc đánh lão già này nhừ tử: “Con mẹ nó, ông lãng giá thành ba tháng của bà, hiện nay lại nói không cam kết là chưa ký kết hả? Chưa bao gồm cửa ngõ đâu.”

Lão già ấy rất nhiều bị khí cố kỉnh của Diệp Cẩn hù dọa, xây dựng vứt chạy, Diệp Cẩn còn chưa hết giận, thế chai rượu lên, ném về bên cửa ngõ.

tình cảnh hỗn loạn mau lẹ lôi cuốn bảo đảm chạy mang lại, lão già ấy núp ở sau lưng bảo đảm, móc ra một xấp tiền: “Bắt người bạn nữ chết tiệt kia lại mang lại chúng tôi, số tiền này đó chính là của rất nhiều anh.”

Mấy người thân bảo vệ liếc chú ý nhau, thấy lão móc ra một xấp tiền, lần này chưa do dự nữa, đi lên bắt Diệp Cẩn lại.

”Mấy bạn buông bên tôi ra.”

Lão già ấy hả hê đi tới, cụ cằm Diệp Cẩn, cười cợt vang: “Con nhóc bị tiêu diệt tiệt này, dám đánh bên tôi hả, xem chúng tôi bao gồm vứt da của cô không, trói cô ta chui vào trong phòng của tôi.”

”Trương Tổ Giang, tên chó má, ông dám đụng mang đến một cọng lông của tớ, tôi đã giết chết ông.”

Lão già tên là Trương Tổ Giang cười cợt ngông cuồng: “Vậy cũng cần phải chờ chúng tôi tính sổ sở hữu cô dứt rồi hãy nói, mang vào đi.”

”Buông chúng tôi ra……”

sẽ lúc Diệp Cẩn liều mạng giãy giụa thì một tiếng nói vô cùng quen cùng nhưng gồm chút xa lạ vang lên ở bên sau: “Tất cả dừng tay mang đến bên tôi.”
>> xem thêm top truyện Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>