Trong thương giới không ai đắn đo ông boss thương giới Lương Mặc Nguyên từ trước tới giờ ko phải theo nhà nghĩa hôn nhân. Mà lại gồm bất cứ lúc nào to cực kì khi vừa về nước chưa lâu thì liền cưới chui.

Ra mắt truyện chuyển người nhà tôi yêu nhất

Tác giả: Trì Trần
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện đưa tổ ấm tôi yêu nhất

Một ngày cuối tuần, tiếng chuông báo hiệu hết tiết thứ nhất đúng giờ reo vang tại trường tiểu học Đinh Thành, Đông Á giảng kết thúc đề mục chung cục rồi khép sách vở lại, đứng thẳng nhà bạn lên, vai cũng như lưng cô từ đầu kết thúc hầu hết thẳng tắp, bổ xung chiếc cổ thiên nga trời sinh, nên thoạt nhìn cô có thể cao hơn thực tế rất nhiều, dáng vẻ thanh lịch thanh nhã, mặc dù bây giờ cô chỉ mặc một mẫu áo t-shirt, chân đi giày thể thao cũng chưa che được vẻ cam đoan trang trời sinh của cô.

Đông Á chú ý quanh mấy loại đầu bé bỏng bên dưới, một các giọng nói “hết giờ học” sáng tỏ ngắn gọn vang lên trong phòng học yên tĩnh, sau đấy lớp trưởng hô bự “cả lớp đứng dậy” cũng vô cùng trong trẻo, hơn 30 học sinh ở dưới đồng loạt đứng lên nghiêm chỉnh cúi đầu kính chào Đông Á, các giọng nói đớt đát đồng loạt vang lên sở hữu theo sự non nớt tự nhiên của trẻ nhỏ: “Hẹn chạm mặt lại cô!”

Đông Á xoay chúng ta đáp lại: “Hẹn chạm chán lại cụm em!” Sau khi dứt lời, cô liền bổ sung cập nhật bổ xung một câu: “Đừng ham chơi nhưng quên uống nước rồi đi toilet nha!” bên dưới miễn cưỡng phụ họa theo. “Dạ biết, thưa cô!”

Đông Á khẽ thở dài một hơi, xoa xoa đôi mắt hơi cảm cúm của mình, bọn trẻ lớp một quả thật khá là hao tổn chổ chính giữa trí, bất kể chuyện gì cũng cần phải nhắc nhở chỉ điểm, đã có được kinh nghiệm sau một học kỳ ma sát và thích ứng, học kỳ này trẻ em vẫn lớn hơn cũng như biết chuyện mà còn, chưa buộc phải cô phải nói đi nói lại cụm lần, Hơn nữa cô còn cố ý bổ dưỡng vài học sinh bao gồm năng lực, tầm thường giúp cô chạy việc cũng như đảm đang một chút làm việc, quả thật đang giảm lo hơn học kì trước phần đông.

>>Đọc thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Năm nay Đông Á 26 tuổi, ba mẹ đa số làm cho ở bộ phận, cô còn duy nhất đứa em gái tên là Đông Khương, ở dòng đô thị bé dại bố tứ đường này, gia cảnh Có thể gọi là phong lưu, cô sống trong bối cảnh Vậy nên, từ tiểu học đến đại học cho đến khi đi làm, cho đến thời điểm bây giờ, cô hồ hết là đứa thiếu nữ ngoan trong mắt ba má, là một thầy giáo xuất sắc trong mắt học sinh, cuộc sống cứ trôi qua bình lặng êm ả hơn hai mươi mấy năm.

Hai năm trước, sau khi có lợi nghiệp ĐH Sư Phạm, cô vốn mong mỏi ở lại tỉnh thành, là người mẹ Triệu Mai sống mái muốn cô trở về, nguyên nhân khôn xiết đơn giản, chị em bé đứa ở phía bên ngoài đi lại duy nhất người nhà không không nguy hiểm, từ nhỏ cô đang sống không quá xa ba mẹ, ngay cả học ĐH cũng chọn trường gần căn nhà, cũng tiện về căn nhà hơn. Không biến chuyển được bà mẹ, cô đành chọn lọc trở về, khi ấy, thi biên chế vẫn chưa được chế tạo khâu vấn đáp, một sinh viên bắt đầu có lợi nghiệp cũng như Đông Á chỉ ôn tập hơn một tháng ngắn ngủi, không tốn các công sức để thi đầu vào, cô được cắt cử cho bộ phận làm việc bây giờ, trường tiểu học Đinh Thành, từ ấy kế thừa y chén của ba mẹ, hóa thành gia đình bạn “Ẳn cơm nhà nước” trong miệng người.

Năm nay là năm thứ hai cô buôn bán.

“Cô giáo Đông.” Lớp trưởng Lạc Y đi tới, nhẹ giọng hỏi: “Có phải em chũm giúp sách bài xích tập lên văn phòng và công sở chưa ạ?”

>> Coi thêm Truyện sắc

Lạc Y là lớp trưởng, không những tất cả thành tựu nổi biệt xuất sắc thông minh lanh lợi, hơn nữa lễ phép biết chuyện, hết sức cẩn thận, Đông Á chỉ có quan sát một mẫu là nhỏ bé dại vẫn hiểu ý, mẫu mã cũng dễ thương chuyển động linh động, vừa chú ý vẫn biết đây chính là đứa trẻ được bảo ban rất tốt, Đông Á cực thích đứa trẻ này.

Đông Á nhìn bộ hạ lèo khèo của Lạc y, rồi quan sát ck bài bác tập thật dày bên trên bàn, cô khom chúng ta ôn hòa nói có Lạc Y: “Lạc Y, em sắm bổ xung đôi bạn trai nữa mang lại giúp cô nha.”

Lạc Y gật gật đầu đồng ý nói: “Vâng, thưa cô.” Sau đấy liền đi xuống mua nam sinh thay bài tập.

Đông Á vừa new cố kỉnh ly chè cũng như laptop đi xuống bục giảng thì Tương Tinh Tinh chạy tới nói: “Cô ơi, em giúp cô lau bảng nha?” Đông Á quay đầu nhìn tấm bảng black ở sau lưng, cô thật sơ ý, bao gồm chuyện này cũng quên, đã là con trẻ ngoan kỹ càng, một loại nước đầm ấm bất thình lình chảy qua, cô chuyển tay xoa đầu Tương Tinh Tinh dặn dò: “Cảm ơn em đã cảnh báo cô, mà lại lát nữa lau bảng kết thúc còn đề nghị phủi sạch bảng nữa nhé.”

“Cô cứ yên tâm, Cô Đông.” Tưởng Tinh Tinh vui vẻ reo lên một tiếng rồi vòng qua Đông Á, nhón chân lau bảng black trên bục giảng.

Đông Á thở ra một hơi. Đám trẻ này có đôi khi đậm chất ngầu khiến cô phát điên, có đôi khi lại đầm ấm khiến hốc mắt của người ta ấm lên, thỉnh thoảng cô có cảm hứng gia đình bạn vừa là cô vừa là người mẹ của chúng, mà thậm chí có lúc con trẻ còn hóa thành thầy của cô ý, chuyên làm cô tỉnh ngộ, thì ra cuộc đời còn chắc là diễn giải Bởi vậy.

Khổng phu tử đã từng nói: “Tam nhân hành tất hữu vấp ngã sư yên” (Trong tía các bạn đi cùng, chắc chắn đã có một số người đáng cho chính bản thân học tập), cô từ từ nối tiếp câu này rồi.

Kéo cửa ra thì cảm nhận thấy một trận gió lạnh ùa đến, buổi sớm ngày nay cô coi dự báo thời tiết, nói hôm nay các mây tất cả 20 độ, nhưng giờ đây ở bên phía ngoài lại có mưa, một trận gió lạnh, cô cúi đầu nhìn nhìn cánh tay, vừa nảy ở trong nhà học không tất cả lạnh vì thế, lúc này mới hiểu rằng chúng lạnh mang lại khuôn khổ nào, chiến lược lúc này hỏng rồi.

Cũng may văn phòng công sở có được cái áo khoác bên ngoài dệt kim dự buồng, còn có vẻ chống chọi chút ít lạnh rét này.

Đông Á nghĩ rồi Cách Nhanh mang đến công sở.

ông chồng sách bài bác tập cũng được đặt ngay ngắn trên bàn, từ trong ngăn kéo cô lấy ra một chiếc túi mập, rút ra một chiếc áo khoác mặc vào, bắt đầu chữa bài bác tập. Cụm gia sư khác đều chung tiết lên lớp, trong văn phòng và công sở hiện thời chỉ có một mình cô, cần cô đóng cửa lại, bức tường ngăn tiếng gió bên ngoài.

Trong tiếng lá cây xào xạc ở bên ngoài, tình cờ truyền mang đến âm thanh đùa giỡn của con trẻ, gồm mấy đứa trẻ được mời vào văn phòng công sở chữa bài tập, thầy giáo công ty nhiệm không gồm đây bắt buộc trẻ nhỏ vô cùng can trương đứng ở đó xì xào buôn chuyện, Đông Á không ngẩng đầu lên nhưng mà chỉ chuyên trung khu chữa một đống bài xích tập ở bên trên bàn.

chữa được một nửa thì cô dừng lại, điện thoại cầm tay ở trên bàn reo lên, cô khẽ liếc góc nhìn sang, hành động trên tay đã liên tục, lưu loát gạch bỏ đã từng câu đã từng chữ, là điện thoại của người mẹ Triệu Mai.

“Dạ, mẹ!” Tay trái Đông Á cố gắng điện thoại áp lên lỗ tai, bút đỏ trong tay bắt buộc vẫn chưa dứt nghỉ.

“Đông Á, ngày mai ba bé cần đi Hạng Thành bình chọn sức khỏe, đúng lúc bà mẹ lại chỉ một bữa tiệc xã chuyển giao không đi được, bé lái xe chuyển bố đi nha.”

Xe của cha Đông Tổ Vân đã mang mang đến địa chỉ 4S để bảo dưỡng đề xuất chỉ có thể đi xe Đông Á: “Ngày mai..” Thứ bảy sao… Làm cho sao giống như khéo Vậy nên chứ, cô từ từ để bút trên tay xuống, màu đỏ của cây bút bám lên đầu ngón tay cô, cô rút khăn giấy ra lau tay, Triệu Mai nghe các giọng nói ngập kết thúc của cô. “Sao rứa, cảm thấy không được à?”

Đông Á lắc đầu nói: “Được, ngày mai mấy giờ ạ?” Trong đầu cô vẫn đang xem xét mang đến một chuyện khác, vừa truyện trò cô vừa bỏ ra một thiệp mời đỏ chói từ trong túi ra, đặt lên trên bàn chú ý chằm chằm một chút, sau cuối cô cũng không có dũng khí mở chúng ra.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>