bạn nữ lưu manh đại chiến chuyên gia trọng tâm lý tội phạm kiêu ngạo, tự luyến. Tất cả sủng, gồm trinh thám, bao gồm ngôn tình.

Ra mắt truyện Độc sủng

Tác giả: Tô Nhĩ Lưu Niên

Thể loại: Truyện trinh thám

Trích đoạn truyện Độc sủng

Berlin, tháng mười hai rét đậm, tuyết nhỏ, âm hai độ C.

bên trên bảng trắng ở trong phòng học bao gồm ba chữ chữ hán việt siêu đẹp, đa số học sinh domain authority trắng ở trong giảng con đường nhíu mày, cầu kỳ quan sát nhau.

nhà bạn con trai đứng trước bảng trắng khẽ nhếch môi: “Charlotte không khỏe, bên tôi là ‘sư thúc’ của mình, từ ngày hiện nay, thành viên gia đình cũng có thể Call bên tôi là thầy giáo. Thời gian tới, bên tôi đã cầm cố Charlotte dạy thành viên môn triết học.”

Giọng người quý ông khôn cùng ôn hòa, trong sáng; nở nụ cười cợt nhìn người đầy dịu dàng.

“Đây là tên bên tôi. Còn câu hỏi nào nữa không?” Anh liếc góc nhìn nhiệt kế, xao nhãng mang đến chuyện mọi sinh cục dưới bao gồm hiểu chữ thời xưa hay chưa, “Trước khi nhiệt độ lên mang đến mười bảy độ C, tôi sẽ hướng dẫn tất cả các bài toán của chúng ta.”

bên dưới giảng mặt đường có một số người mau lẹ, ước ao thử; rút cuộc cũng có bạn làm việc bước đầu tiên đứng lên, hỏi một việc muôn thuở: “Năm nay thầy bao lăm tuổi?”

Anh đã cười: “Cũng chưa hơn nhà bạn là bao. Tuy vậy bạn cứ yên tâm, rời khỏi đây, chưa ai khinh bỉ thành viên gia đình vì bị IQ của bệnh nhân bởi tuổi áp đảo lại đâu. À đúng rồi, vừa nãy quên không nói, chúng tôi là nhân kiệt. Trên thế giới cũng chẳng gồm mấy ai. Chúng ta chưa đề xuất tự ti.”

các giọng nói của anh trầm ổn, dạn dĩ, không mang theo chút ngả ngớn nào, khiến cho tất cả những người ta ko phải bao gồm cảm giác chính là sự vô học, kiêu ngạo.

Lời ấy vừa nói ra, giảng mặt đường lại nổi lên một màn xầm xì buôn dưa lê, sau đó lại lặng ngắt như tờ.

>> bài viết liên quan Ngôn tình quân nhân

nhiệt độ ở trong phòng mau lẹ cải thiện lên mười lăm độ C, lại có một số người chưa chịu được nổi, “Thầy! Thay thầy biết tướng mạo của mình trông cố gắng nào chứ?”

Việc này, còn với theo chút ý chòng ghẹo, anh đứng yên tại nơi, mỉm cười nhẹ, “Cảm ơn lời ca ngợi của bản thân, có điều, bên tôi thích dùng cụm từ ‘Hồng nhan bạc phận hơn’ (1).”

(1): Câu cội :”đẹp trai mang lại vô cùng bi thảm”

lại có thêm một màn xì xầm buôn chuyện rồi lại rơi vào im lặng.

nghe đến đây, một nhà bạn luôn trong trạng thái ốm, gục đầu xuống bàn, Dạ Sắc, chung cuộc cũng ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn chủ nhân của lời nói tự luyến kia.

Hai mắt anh trong veo, sáng rực, nụ cười êm ấm chỗ khóe môi.

Lời mỉa mai cô định nói ra liền dừng lại ở kẽ răng. Chưa cách nào thốt ra được.

Họa thủy.

Cô nghĩ.

“Chỉ còn đủ thời gian cho một Việc rốt cục nữa thôi.”

Anh tháo dỡ loại áo khóa ngoài nhiều năm, khoác lên ghế, để lộ vết sẹo màu hồng bên trên cổ. Vết tích bên trên da rõ bởi thế, khiến mọi người khác hy vọng bỏ lỡ cũng không được.

góc nhìn anh khẽ đảo qua mọi người bên dưới, nụ cười cợt đang tươi như ban đầu: “Được rồi, bên tôi biết người trong gia đình mong muốn hỏi gì rồi.”

Tay anh đặt trên gáy, sờ sờ vết sẹo nhỏ: “Tháng trước, buổi lễ bom nổ ở khu tàu điện ngầm, thành viên còn nhớ không, đây là vết thương bên cạnh hy vọng từ sự vậy đấy.”

Vụ đánh bom ở tàu điện ngầm chiếc rốn thành phố.

Dạ Sắc nhớ rõ.

Nghi phạm của một vụ án giết gia đình liên hoàn chuẩn bị sa lưới. Cảnh sát phái chuyên gia ra trao đổi, thành viên thương lượng tin rằng rút cuộc nghi phạm cũng ưa chuộng buông tay chịu trói, đồng ý phối hợp sở hữu công an để điều tra mọi chuyện. Cơ mà sau khi nghi phạm được cảnh sát áp giải vào ga tàu điện ngầm, quả bom trong miệng hắn phát nổ, tất cả công an tiến vào đấy đa số bị diệt sạch.

Dạ Sắc nhớ rõ trong một đêm tất cả nhiều tờ báo, đài phần nhiều nhắc đến cái tên đấy.

có người đồn, hào kiệt phân tích trọng tâm lý tội phạm của anh hình như giống như đọc được cân nhắc của bệnh nhân khác, cũng như vị chuyên viên phân tích trung tâm lý ấy cũng mang lại từ phương Đông, giống cô.

Cô chú ý quanh căn hộ ấm cúng, ba tiếng hán trên bảng trắng đập vào mắt cô: Bùi Bạch Mặc.

được quan tâm khớp với cái brand name mà cô thấy được trên tin tức cụm ngày trước.

Trắng Black biệt lập.

đấy đó chính là khá ấn tượng bước đầu của cô sở hữu anh.

Chương 1Sương lạnh mùa đông.

màn sương chen chúc lại càng khiến mang lại khung trời đêm cũng như bị hạ thấp.

Dạ Sắc cảnh giác lái xe qua các khúc cua, vượt qua đã từng xẻ rẽ bên trên mặt đường núi, rốt cục cũng bắt gặp căn nhà tang lễ mới được chính thức được đưa vào và sử dụng của thành phố N.

ngôi nhà tang lễ tất cả mái cong, hiên ngang, vểnh ra ko kể, có đa số người đang đi vào, cũng băn khoăn tất cả hứng thú ở lại xem hay không.

Nghĩ cầm cố, xe dần chạy xa, rất nhanh, trong kính chiếu phía sau chỉ với lại bóng cây nhỏ nhỏ.

Trước đấy không lâu, Lâm Khẩn thiếu chút nữa là khóc trong điện thoại với cô, Dạ Sắc đưa một tay khỏi vô-lăng lên gõ trán. Tên nhóc kia đúng thật vận xui thành họa, hoàn cảnh thăng trầm.

chưa lâu sau, trước mặt cô rốt cuộc cũng hiện ra bề ngoài mơ đại dương của nhằm chuyến du ngoạn này.

Khi tắt máy xuống xe, trong đầu Dạ Sắc hốt nhiên bật ra lời Tóm tắt về một vì tiên sinh nào đó của Lâm Khẩn qua điện thoại.

“Người chàng xuất quỷ nhập thần, ngang ngạnh, cố chấp, gần nhà tang lễ.”

Đuôi mắt cô hiện lên ý mỉm cười, tên Lâm Khẩn khi nào cũng kéo thấp IQ bao gồm cả tổ xuống, lâu lắm new nói đúng được một lần.

******

thành phố N có rất nhiều núi, biệt thự xây ở lưng chừng núi này tuổi thọ có lẽ cũng từng chậm. Căn hộ được mở cửa theo cổ điển, gạch blue làm ngói, quan sát qua giống như cực kỳ tiêu điều, thê thảm.

phần lớn cổ thụ bao quanh biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang giờ vẫn trụi lủi, đều cành lá già nua vươn nhiều năm. Trong màn sương mù, các hoa văn ấy rơi vào đáy mắt mang theo xúc cảm trang trọng, nghiêm túc.

Chỉ tiếc, cảm giác trang nghiêm này còn chưa kịp đụng vào đáy lòng, Dạ Sắc liền thấy trên con đường lát đá, có một bóng gia đình bạn đang lao nhanh về phía cô.

giọng nói của Lâm Khẩn vang lên phía trước: “Sư phụ, em biết, chị khác hẳn sở hữu mấy tên lưu manh khốn kiếp kia, khôn cùng nghĩa khí. Xác thật đã không trơ góc nhìn em rơi vào dầu sôi lửa rộp, cũng biến thành chưa cười cợt bên trên nỗi đau của người khác.”

>> tham khảo thêm Truyện ngôn tình sủng

“Giờ bắt đầu vuốt mông Ngựa … tất cả nên hơi muộn rồi không?” Dạ Sắc vẫy tay, ra hiệu Lâm Khẩn mang đến gần cô, cậu ta vừa mang đến gần, cô liền giơ chân đá: “Tôi vẫn cảm thông sở hữu chỉ số IQ của cậu chậm vì vậy, cơ mà sao cậu đã không bao gồm chút tao nhã nào thế?”

Lâm Khẩn bao phủ lấy loại chân trái vừa bị đá, nhảy lùi lại mấy bước: “Dạ Sắc, đồ khốn nạn, đồ lưu manh, chưa ức hiếp em thì chị bị tiêu diệt à?”

Dạ Sắc lườm cậu ta một dòng, chú ý thoáng qua phần đông tờ giấy rơi rải rác trên đường vào biệt thự: “Sao rồi, mà tiền giấy này cũng chính là cậu bỏ ra sao?”

Lâm Khẩn quan sát xuống, cực nhọc Chịu đựng lên tiếng: “Người bên phía trong có tác dụng, em đâu dám.”

Dạ Sắc cười mỉm cười, chỉ chỉ đống lộn xộn bên trên đất: “Lâm đại thiếu, cậu phải hạ gia đình bạn thu dọn nơi này sạch vẫn. Cậu chọc tới anh ta à?”

Lâm Khẩn vò đầu, há miệng, rồi lại ngậm miệng, nửa muốn nói nửa không.

Dạ Sắc giả vờ ý muốn đạp, cậu ta mới ấp úng nói một câu: “Em nói …. Anh ta … dễ thương.”

bả vai Dạ Sắc run rẩy, lùi lại: “Cậu xong xuôi rồi, bên tôi không giúp được cậu. Đó biệt lập bởi vì cậu trêu chọc mọi người.”

Thấy cô mong mỏi quay tổ ấm rời đi, Lâm Khẩn nhanh chóng chạy về cảnh đường phố lát đá, ngăn Dạ Sắc lại: “Sư phụ, chị quan yếu thấy chết mà lại chưa cứu vãn.”

Dạ Sắc nở nụ cười cực kỳ lịch sự: “Đồ khốn nạn, con gái lưu manh, chưa chém cậu hai nhát dao là coi như giúp cậu rồi.”

Lâm Khẩn ngay mau chóng vứt hết khí cố bọn ông: “Sư phụ, lúc nãy em nói đùa, chị rộng lượng đừng so đo có em. Em bắt đầu đó chính là đồ hèn, lại còn lưu manh vô dụng; chị là nhà bạn dịu dàng chính trực, là nữ công an dễ thương, lương thiện nhất Trung Quốc.”
Chúc Anh chị em đọc truyện Độc sủng vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>