Cùng Thưởng Thức Truyện Ngắn Lãng Mạn Hay Nhất Cánh Rừng Tình Yêu , Tác Giả Trung Trung Đỉnh : Anh rồi lao vào giật áo váy cô ra không phải để ái ân mà là để soi đèn pin xem xem có gì thay đổi! Lần đầu tưởng anh đùa, cô cười rinh rích khoái chí trêu anh: “Nó mốc hết rồi”. Anh gầm gừ không nói. …Xem Thêm : ►Truyện Tình Yêu –
►Tiểu Thuyết –
►Truyện Ngắn Hay –
►Sách Lịch Sử –
►Những Cuốn Sách Hay –
►Bí Quyết Kinh Doanh –
►Liên hệ với chúng tôi tại:
• Đăng Ký Kênh Và Nhận Video Mới Nhất –
• Facebook:
• Google +
————————————————–
Tin anh Thịnh chết do chất độc hóa học của Mỹ từ mấy anh H15 cũ điện vào đã đánh gục KỊsor HỊGươnl.Nhiều năm qua HỊGươnl sống bằng tình yêu của bà với Thịnh. Không đêm nào bà không mơ thấy anh. Bà mơ thấy Thịnh đang ôm bà, đôi môi hai người vừa chạm vào nhau thì cánh quạt trực thăng quất vù vù và Thịnh bỗng dưng giật thót người vùng bỏ chạy. Bà cố sức đuổi theo nhưng đôi chân cứ quấn vào nhau không sao gỡ ra được.Tỉnh dậy đôi chân vẫn cứng, dáng Thịnh sấp ngửa chạy lẩn quất đâu đó trong rừng. Rồi bà lại chìm vào giấc ngủ nặng nề với giấc mơ dang dở. Bà thấy anh Thịnh dẫn HỊGươnl đi dọc con suối cạn, gặp vạt bướm nhiều màu bay túa lên, HỊGươnl bỗng thấy mình nhẹ bẫng bay biến vào rừng bướm để mặc anh đứng ngẩn ngơ. Rồi lại thấy anh Thịnh ngồi trên cái cối gỗ trước cửa bếp, tay cầm quyển sách dạy cho cô học cách đọc chữ “con Kinh”, chợt các con chữ như những con ong bay từ miệng anh bay ra, đậu lên khắp người cô. Cô nhột quá hét toáng lên, nhưng miệng cứng lại, tiếng hét bị chặn nơi họng làm cô tỉnh dậy.

Nguồn: https://sebastienizambard.net/

Xem thêm bài viết: https://sebastienizambard.net/category/giai-tri

One thought on “Cánh Rừng Tình Yêu – Truyện Ngắn Lãng Mạn | Trung Trung Đỉnh”

  • Thanh Nam Online 9XTV says:

    không mời vợ uống cùng như hồi mới đưa cô đi thoát ly, rồi lao vào giật áo váy cô ra không phải để ái ân mà là để soi đèn pin xem xem có gì thay đổi! Lần đầu tưởng anh đùa, cô cười rinh rích khoái chí trêu anh: "Nó mốc hết rồi". Anh gầm gừ không nói. Có lần hai người đang "lên đến đỉnh dốc" như cách nói của anh hồi mới yêu nhau, thì bỗng dưng Hiêng giật thót người vùng dậy. Anh ta lao đầu ra khỏi cửa. Trời tối như bưng. Anh ta lại lao đầu vào nhà. Sợ gây tiếng động, anh ta run bắn lên ôm riết lấy cô, khi ấy cô đã nguội lạnh, đã cảm thấy sự ghê tởm. Từ bé đến giờ chưa bao giờ HỊGươnl cảm thấy vô cảm đến mức ấy. Anh ta giày vò cô. Dựng cô dậy. Vật cô ra. Cô như một cái xác không hồn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>